Thiên La

Chương 374: Luyện Đan



Bên trong một tửu lâu sang trọng bậc nhất Tây Phong Thành, đám thanh niên thiếu nữ bao trọn một căn phòng rộng lớn sang trọng, nếu Lâm Phong có mặt ở đây sẽ nhận ra một vài người.

Trang Bất Phàm ngồi đợi một lúc thì lên tiếng.

- Sao lại lâu như vậy, chẳng lẽ có chuyện gì rồi sao?

- Huynh không nói không ai bảo huynh câm đâu.

Lâm Hi trừng mắt nhìn đối phương.

- Chẳng lẽ huynh hi vọng Nguyệt Thần tỷ tỷ xảy ra chuyện?

- Muội không được vu khống ta.

Trang Bất Phàm vội lắc đầu phủ nhận.

- Ta chỉ sợ Như Mộng sư muội có chuyện thôi.

- Thì ra là huynh hy vọng Như Mộng tỷ tỷ gặp chuyện.

- Muội… ta không nói với muội.

Lâm Hi nhìn vẻ mặt tức giận của Trang Bất Phàm, ánh mắt thoáng hiện tiếu ý, nàng chuẩn bị được nước lấn tới thì cửa phòng đúng lúc mở ra, hai nữ tử từ bên ngoài bước vào, tuy mỗi người một vẻ nhưng đều là tuyệt thế giai nhân.

Nguyệt Thần nhìn lướt qua căn phòng, mọi người đều có mặt đầy đủ, Nam Cung Như Mộng vội hành lễ.

- Như Mộng gặp qua các vị đạo hữu.

- Như Mộng tỷ tỷ.

Lâm Hi chạy tới bên cạnh Nam Cung Như Mộng, sau đó kéo nàng vào bên trong.

- Muội đã chuẩn bị rất nhiều quà cho tỷ đó.

- Đa tạ Lâm Hi muội muội.

Lâm Tử Tinh đứng lên nhìn mọi người.

- Để ta đi thông báo cho lão bản mang thức ăn đến.

- Đệ đi cùng huynh.

Trang Bất Phàm vội đuổi theo, hắn cảm giác ở thêm một lúc sẽ có chuyện xảy ra.

Lúc này một thanh niên khí độ bất phàm, dung mạo có vài phần giống với Trang Bất Phàm bước đến chỗ Như Mộng.

- Tên họ Lâm kia có đến không?

Như Mộng vừa nghe liền biết đối phương đang nói đến Lâm Phong.

- Lâm đạo hữu không đi cùng Như Mộng.

- Tốt nhất hắn đừng đến đây.

Trang Phi Phàm mỉm cười, ánh mắt âm trầm.

- Nếu không kết quả sẽ rất thê thảm.

Từ khi tin tức Trang Bất Phàm bị một tên đan sư Nam Hoang đánh bại truyền đến Đan Thành làm cho đám thiên kiêu cảm giác vô cùng khó chịu.

Trang gia cũng vì chuyện này mà náo loạn mấy lần, Trang Phi Phàm là ca ca của Trang Bất Phàm nên cũng bị kéo vào, nếu Lâm Phong dám đến Tây Hoang thì hắn sẽ lập tức khiêu chiến với đối phương để lấy lại danh dự cho Trang gia.

Lâm Hi vừa nghe nhắc đến Lâm Phong, vẻ mặt liền trở nên không tốt, lúc ở Cửu Huyền Thánh Cung cái tên đó lại dám thả chó rượt nàng.

- Như Mộng tỷ tỷ, chuyện đánh cược giữa tỷ và cái tên họ Lâm đó có thật không?

- Đúng là có chuyện này.

- Cái gì, tỷ thật sự đồng ý bất kỳ yêu cầu nào của hắn sao?

Nam Cung Như Mộng mỉm cười.

- Chẳng lẽ muội cho rằng ta sẽ thua?

- Không có, muội chỉ sợ tên đó lại dùng âm mưu quỷ kế.

- Lần này có nhiều người thi đấu như vậy dù hắn lắm mưu nhiều kế cũng không có chỗ để dùng.

- Cũng đúng.

Trang Phi Phàm đứng bên cạnh xen vào.

- Chỉ sợ là hắn không có cơ hội để thi đấu với Nam Cung đạo hữu.

- Đúng đó.

Lâm Hi vội gật đầu phụ họa.

- Bây giờ cái tên Lâm Phong đó cũng đã nổi danh ở Đan Thành rồi.

Sau khi chuyện cá cược truyền đi, tất cả tu sĩ đều nhận định là do Lâm Phong gạ kèo Như Mộng, lợi dụng đan đạo để có được mỹ nhân, cùng với chuyện hắn dùng quỷ kế đánh bại Trang Bất Phàm càng tô đen thêm cho cái danh hiệu ôn thần có sẵn.

Rất nhiều đan sư đã đưa ra lời tuyên chiến, một khi Lâm Phong bước chân vào Đan Thành nhất định sẽ bị thiên hạ quần công.

Như Mộng nhíu mày, không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy, dù Lâm Phong có là thiên tài thì cũng không thể chống lại cả Đan Thành, có lẽ nàng nên giải thích rõ chuyện cá cược với mọi người.

Lý Nguyệt Thần nhìn thấy Như Mộng muốn mở lời thì ngăn lại.

- Chuyện của Lâm Phong sau này sẽ bàn, hôm nay chúng ta đến đây là để chào đón Như Mộng trở lại Đan Thành.

- Đúng đó, muội rất nhớ Như Mộng tỷ.

Trang Phi Phàm quay về chỗ, Nguyệt Thần đã mở lời thì hắn cũng chỉ có thể ngồi im, lúc sau, cửa phòng mở ra, từng món ăn được đưa vào, không khí trong phòng dần trở nên náo nhiệt.

Đêm xuống, bên trong một căn lều nhỏ, Lâm Phong thu lại Đồng Âm Nguyên Thạch sau đó lấy ra một cái hắc đỉnh, vừa trò chuyện với hai vị lão bà xong, tâm tình của hắn lúc này rất tốt, không chừng có thể đột phá được cửu đan.

Thật ra mấy hôm trước Lâm Phong đã đột phá cảnh giới cửu đan nhưng phải có sự trợ giúp của Thông Thiên Đỉnh và Vô Cực Thánh Thụ, lần này hắn quyết định tự lực cánh sinh.

Từng gốc đan dược được cho vào lò, động tác thành thạo, hỏa thuật nhanh gọn, chỉ vài hơi thở trôi qua, toàn bộ linh dược đã bắt đầu được luyện chế.

Lão đầu từ bên trong cổ nhẫn hiện ra, ánh mắt không ngừng quan sát thanh niên bên cạnh, lúc sau khẽ gật đầu.

- Thiên phú đan đạo của cái tên này đúng là không tệ.

Vài canh giờ trôi qua, dược hương đã lan tỏa khắp căn phòng, dược liệu bên trong đan đỉnh đã bước vào quá trình thành đan.

- Luyện…

Lâm Phong đột nhiên tăng mạnh hỏa lực, đại thủ liên tục bắt ấn, đan đỉnh không ngừng xoay tròn, từng viên đan dược dần được hình thành.

- Thu.

Hỏa quang tan biến, Lâm Phong thu lại đan đỉnh, ánh mắt nhìn vào bên trong, vẻ mặt hài lòng, kết quả lần này cũng không tệ.

Bên trong đan đỉnh tổng cộng có chín viên đan dược, bát đan thượng phẩm và một viên phế đan, như thế này cũng đã đủ rồi.

Trước khi Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật xuất thế thì cực hạn của đan đạo chỉ là cửu đan, Lâm Phong nhớ Nam Cung Như Mộng từng nói dù là thập đại thiên kiêu bên trên Đan Bảng cũng chỉ luyện thành bát đan.

Trong thời gian ngắn như vậy Lâm Phong không tin mấy tên đó đều luyện thành cửu đan, hơn nữa mục tiêu lần này của hắn cũng không phải hạng nhất mà là top mười.

- Lão đầu, ta cảm thấy bộ Hỏa Dương Thuật này vẫn còn vài chỗ không ổn.

- Nói xem.

- Là thế này…

Trong số di hài thánh nhân bên trong Vạn Cốt Sơn có ba bộ nằm ở Tây Hoang, trong đó có một bộ được đánh dấu ở Đan Thành, thánh nhân Lý Định Phong.

Lý gia là một trong tam đại gia tộc của Đan Thành, Lâm Phong đoán bọn họ rất có khả năng là hậu nhân của tiền bối Lý Định Phong.

Nhưng Lâm Phong cũng không thể mang theo một bộ thánh cốt chạy tới đại môn Lý gia gõ cửa rồi nói.

- Có ai không, ra nhận tổ tiên.

Sau khi cùng lão đầu thương lượng, Lâm Phong quyết định sử dụng Hỏa Dương Thuật trong quá trình thi đấu, nếu Lý gia thật sự có liên quan đến tiền bối Lý Định Phong thì nhất định sẽ nhận ra.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động, Linh Mộng đẩy cửa bước vào.

- Ngươi luyện được bao nhiêu viên đan dược?

Khi Linh Mộng đến tìm Lâm Phong thì phát hiện hắn đang luyện đan, nàng phải đứng đợi cho đến khi hắn luyện xong mới bước vào.

Lâm Phong mỉm cười.

- Yên tâm, ta đảm bảo chắc chắn sẽ tiến vào thập đại thiên kiêu.

- Tốt nhất là ngươi nói được làm được.

- Ngay cả châm ngôn của ta ngươi cũng biết?

- Hừ.

Linh Mộng hừ lạnh nhưng khi nghe hắn đảm bảo thì trong lòng nàng cũng dễ chịu hơn một chút.

- Cho dù ngươi có thể tiến vào Thiên Hỏa Sơn thì cũng chưa chắc đã lấy được thánh liên.

- Ta chỉ có thể làm hết sức.

- Thứ này cho ngươi.

Linh Mộng lấy ra vài tờ địa đồ ném cho Lâm Phong.

- Chỉ cần ngươi lấy được thánh liên thì ân oán trước đây ta sẽ không tính với ngươi.

Linh Mộng nói xong thì rời đi, Lâm Phong cầm mấy tờ địa đồ lên quan sát, vẻ mặt kinh ngạc.

- Là địa đồ của Đan Thành, còn có cả Thiên Hỏa Sơn.

- Nha đầu này làm việc không tệ.