Không gian lăng mộ chìm trong một mảng tĩnh mịch đến rợn người sau màn tử chiến kinh thiên động địa. Âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng nứt vỡ lép bép của những tảng băng ngọc thạch đang rụng xuống từ mái vòm, hòa cùng tiếng thở dốc nhọc nhằn của Mạc Y Thiên.
Bóng tối dần lấp đầy những khe nứt do Khứ Quang Kiếm Vũ cày xới. Mùi máu tươi tanh tưởi quyện chặt với mùi tro cốt mục nát của Cổ Vương tạo thành một thứ chướng khí ngột ngạt.
Y Thiên đứng đó, bóng lưng tàn tạ nhưng thẳng tắp tựa như một thanh ma kiếm vừa được gột rửa qua vạn kiếp trầm luân. Trên tay hắn, bốn con vương cổ tản ra những dải quang mang rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự thê lương của cõi chết xung quanh.
Trái Tim Cổ xám ngoét, Tình Yêu Cổ hồng phấn, Đau Đớn Cổ huyết sắc và Giày Vò Cổ đen kịt.
Hắn khẽ ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu đen đặc chứa đầy hàn khí, rồi chậm rãi thu bốn con vương cổ vào không gian trữ vật. Đôi Âm Dương Nhãn thu liễm lại sự cuồng bạo, chuyển sang vẻ ngưng trọng thường ngày. Hắn ngước nhìn lên trần lăng mộ, nơi những tầng băng dày đặc đang ngăn cách bọn họ với thế giới bên trên.
"Đóa Đóa." Y Thiên đột ngột lên tiếng, chất giọng trầm khàn vang vọng giữa không gian lạnh lẽo:
"Chúng ta thắng trận này, thu thập đủ nguyên liệu, cảnh giới của ta cũng đã bước vào Trúc Cơ Cảnh. Nhưng cục diện trước mắt dường như vẫn là một tử cục không lối thoát."
Đóa Đóa vừa thu hồi Vô Hạn Cấm Phiên, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt vì tiêu hao quá độ. Nàng lướt nhẹ đến bên cạnh Y Thiên, tà áo mỏng manh khẽ phất phơ:
"Chàng đang lo lắng về chiến trường trên mặt Hàn Băng Hồ?"
Y Thiên gật đầu, ánh mắt lóe lên tia tính toán lạnh lẽo:
"Đúng vậy. Lãnh Vô Tình của Băng Tuyệt Cốc tuyệt đối không phải là một kẻ đơn giản. Ả đã âm thầm thao túng pháp tắc không gian, đánh thức hàng vạn cự thú viễn cổ dưới đáy Cửu U Băng Nguyên. Dù cho thực lực của hai ta hiện tại có tăng vọt nhưng khi đối mặt với quần thể cự thú viễn cổ hung hãn cắn xé trên tầng hai... e rằng cũng như châu chấu đá xe."
Hắn dừng lại một nhịp, liếc nhìn đống tro tàn của Cổ Vương:
"Hơn nữa, trên đó không biết còn có Hồ Đại Thương, và các lão quái không nữa. Nhỡ đâu lên đó lại gặp Hoả Long Các, với tình hình chỉ có mình ta và nàng cô độc thì khác nào tự đem mỡ dâng miệng cọp?"
Câu hỏi sắc bén của Y Thiên quả nhiên làm khó Đóa Đóa. Nàng nhíu chặt đôi mày thanh tú, ngọc dung lộ ra vẻ suy tư sâu sắc.
Nàng im lặng lướt quanh bệ đá ngọc thạch, ánh mắt đảo qua những thi cốt vỡ vụn, rồi lại nhìn về phía vũng máu của Y Thiên còn in hằn trên mặt băng.
Đột nhiên, đồng tử của nàng khẽ co rút, một tia sáng vụt qua trong thức hải. Nàng nhớ lại khoảnh khắc mình cưỡng chế đâm thủng màng phong ấn trong ký ức của Y Thiên, khoảnh khắc nàng diện kiến thân ảnh vĩ đại của Viêm Hàn trên ngai vàng bạch cốt.
"Không đúng." Đóa Đóa đột ngột lên tiếng, giọng điệu mang theo sự quyết đoán dị thường:
"Y Thiên, chàng thử nghĩ xem. Chúng ta đã bỏ quên mất một điều cực kỳ quan trọng. Đó chính là ký ức của chàng. Việc này vô cùng rắc rối, chỉ nói bằng lời e là khó giải thích cho cặn kẽ. Có những ký ức bị phong ấn phải tự để chàng trải nghiệm. Viêm Hàn đó, lão ta đã tính toán hết tất cả một đường tới đây mà đã tính toán đến đó, bàn cờ của lão làm sao có thể thiếu chỗ cho quân cờ đã đặt?"
Nàng bước đến sát trước mặt hắn, ngước đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ Vô Diện:
"Tuyệt đối không! Lão đã tính đến bước này, chắc chắn phải để lại một đường sinh cơ. Chỉ là… điều này cần tự thân chàng kiểm qua."
Y Thiên chấn động. Lời nói của Đóa Đóa như một ngọn đuốc ném thẳng vào trong màn sương mù dày đặc của thức hải.
"Ý nàng là..."
"Khoanh chân tĩnh tọa đi. Nhắm mắt lại, buông lỏng hoàn toàn linh đài." Đóa Đóa ra lệnh, thanh âm mang theo uy áp không thể chối từ:
"Thiếp sẽ dùng năng lực của mình, chia sẻ lại toàn bộ đoạn ký ức gốc mà Viêm Hàn đã phong ấn. Hãy nhìn kỹ xem, lão huyết thần đó thực sự muốn chàng biết những gì!"
Y Thiên không chút chần chừ, lập tức khoanh chân ngồi xuống mặt băng lạnh buốt. Hắn hít một hơi thật sâu, thu liễm ngũ hành linh lực và Huyết Ma Dịch vào đan điền, triệt để mở rộng thức hải đón nhận sự can thiệp của Đóa Đóa.
Đóa Đóa nâng bàn tay ngọc ngà, điểm nhẹ một ngón tay mang theo luồng sáng bạc rực rỡ lên trán Y Thiên.
"Mở!"
OÀNH!
Thức hải của Y Thiên nổ tung. Bức tường sương mù xám xịt vốn che khuất đoạn ký ức tại cõi hư vô lập tức vỡ vụn. Tâm trí hắn bị hút tuột vào một chốn tăm tối vĩnh hằng. Tại đây, hắn tận mắt chứng kiến lại sự kiện động trời mà mình đã bị tước đoạt nhận thức.
Hắn thấy tàn hồn của Trương Bất Phàm với nụ cười điên loạn, tự tay bóp nát sáu trăm sáu mươi sáu Huyết Ma Thần Tự để xé rách không gian. Hắn thấy ngai vàng bạch cốt, thấy người đàn ông tóc đỏ rực như thác máu mang theo uy áp cắn nuốt chư thiên vạn giới.
"Nhìn vào thế cờ này, e là không chỉ có mỗi Viêm Hàn bày ra đâu. Trương Bất Phàm cũng có phần, thiếu niên bí ẩn trong lời của hắn cũng có phần. Hoặc là, hắn mới chính là kẻ đứng sau tất cả." Đoá Đoá lướt theo bên cạnh Y Thiên, luôn kịp thời giải thích tất cả vấn đề.
Từng lời nói của vị thần dội thẳng vào tâm thức Y Thiên như sấm nổ ngang tai. Lão mắng chửi đám tà tu Nam Vực ngu xuẩn. Lão khinh miệt cuốn Huyết Độc Thần Ti tàn khuyết. Và rồi, ba chữ mang theo dã tâm nghịch thiên bùng nổ: Nhân Thôn Thần!
Y Thiên chứng kiến cảnh Viêm Hàn tự moi trái tim của mình, ném thẳng vào lồng ngực hắn. Hắn thấy chính bản thân mình trong quá khứ đã không hề do dự, tàn nhẫn đâm tay vào ngực, ngấu nghiến cắn nuốt trái tim của thần để hoàn thiện bước đầu của Huyết Ma Thần Thể.
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm đằng sau chiếc mặt nạ. Dưới ánh mắt của bản thân cùng với từng lời giải thích của Đoá Đoá, Y Thiên rốt cuộc bừng tỉnh, hô hấp dồn dập, hai mắt trợn ngược. Cảm giác chấn động khi nhận ra bản thân đã ăn thịt một vị thần khiến từng tế bào trong cơ thể hắn run rẩy vì hưng phấn.
"Thì ra là vậy... Trái tim trong lồng ngực ta, sự bạo tẩu của Huyết Ma Dịch... tất cả đều bắt nguồn từ đây." Hắn lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo mạn đến cùng cực.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sự giác ngộ vừa thành hình, một hiện tượng dị thường lập tức xảy ra.
Từ bên trong không gian trữ vật của Y Thiên, một luồng sóng gợn mờ nhạt nhưng mang theo oán khí ngút trời bắt đầu dao động. Nó đập cùng một nhịp với trái tim vừa được thức tỉnh nhận thức của hắn. Sự thôi thúc mãnh liệt tựa như ma xui quỷ khiến, ép buộc Y Thiên phải tìm đến nó.
Hắn vung tay. Cuốn sách da nhăn nhúm, tỏa ra mùi tanh tưởi quen thuộc xuất hiện trên lòng bàn tay.
"Huyết Độc Thần Ti?" Y Thiên nhíu mày:
"Tại sao ta lại nhớ được trong này có chữ mà ta lại chưa từng đọc thấy?"
Đóa Đóa cũng tiến lại gần, ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm vào cuốn sách. Nàng chưa kịp lên tiếng, Y Thiên đã tự tay lật mở những trang giấy ố vàng.
Đột nhiên, nhiệt độ cuốn sách tăng vọt. Những dòng chữ ghi chép cách tu luyện tà môn ngoại đạo thông thường bỗng nhiên mờ dần rồi bốc hơi thành khói máu. Bề mặt trang sách trống trơn bắt đầu rịn ra những giọt huyết dịch đỏ tươi. Chúng như có sinh mệnh, tự động trườn bò, đan bện vào nhau, rồi ngoằn ngoèo tạo thành những hàng chữ cổ xưa mang đậm sát khí.
Điều kỳ lạ là, những hàng chữ này lại được viết theo chiều dọc, và hoàn toàn ngược đầu. Y Thiên phải xoay ngang cuốn sách lại mới có thể đọc được. Ngay khoảnh khắc dòng chữ đầu tiên đập vào mắt, đồng tử của hắn co rụt lại đến mức cực hạn. Cả Đóa Đóa đứng bên cạnh cũng phải hít ngược một ngụm khí lạnh.
Trong sách không hề ghi chép cách luyện Huyết Ma Thần Thể. Thứ đang hiện diện trước mắt bọn họ là bí mật tuyệt mật của Huyết Đạo về cổ trùng, thứ mà ngay cả Cổ Vương sống vạn năm có lẽ cũng chưa từng được chạm tới.
"Thế gian vạn vật, huyết mạch vi tôn. Cổ trùng chia làm ngàn vạn loại, nhưng đứng trên đỉnh cao sát phạt, duy chỉ có Huyết Vương Cổ. Vạn giới thuở sơ khai, tổng cộng có mười tám loại Huyết Vương Cổ. Chúng không do thiên địa sinh ra, mà phải do con người dùng máu thịt, thọ nguyên và sự tàn nhẫn tuyệt đối để dung hợp từ ba mươi sáu loại vương cổ đặc thù."
Giọng Y Thiên run rẩy đọc to từng dòng chữ máu. Hắn ngước nhìn Đóa Đóa, sự điên cuồng trong mắt lại một lần nữa bị thổi bùng.
"Cứ hai vương cổ đặc thù sẽ luyện ra một Huyết Vương Cổ. Và cứ ba Huyết Vương Cổ kết hợp, sẽ phá kén hóa thành một Huyết Đế Cổ. Tuy nhiên, đạo lý luân hồi tàn khuyết, trong số mười tám loại Huyết Vương Cổ, người đời chỉ mới mường tượng và tìm ra công thức của năm loại. Số còn lại vĩnh viễn chìm trong màn đêm vô tri."
Những dòng chữ tiếp tục biến hóa, hiển thị ra hình ảnh và cách thức chế luyện của năm loại Huyết Vương Cổ đã được khám phá. Và như một sự sắp đặt nghiệt ngã của số phận, nguyên liệu để tạo ra hai trong số năm loại Huyết Vương Cổ đó... đang nằm ngoan ngoãn trong không gian trữ vật của Y Thiên!.
"Trái Tim Cổ dung hợp Đau Đớn Cổ... thành Liên Tâm Cổ!"
Mắt Y Thiên dán chặt vào hình ảnh một con nhện đỏ rực như máu được vẽ bằng huyết tuyến. Dòng mô tả bên dưới khiến một kẻ tâm trí sắt đá như hắn cũng phải ớn lạnh.
Liên Tâm Cổ - Ký sinh tâm tạng. Khổ đau bất tận, huyết khí trùng thiên. Kẻ địch gây thương tổn cho chủ nhân, Liên Tâm Cổ cào xé trái tim chủ nhân. Đau đớn ngút trời sẽ chuyển hóa thành lực lượng Huyết Khí bạo phát không giới hạn, kết hợp cùng Huyết Ma Dịch biến thân thành đồ tể. Nhưng sự tàn nhẫn này rất dễ đánh mất bản tâm, chìm trong sát lục vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Thức ăn: Máu tươi mang theo thọ nguyên tinh huyết của sinh linh.
Hắn lật nhanh sang trang tiếp theo. Sự cộng hưởng của cuốn sách đưa hắn đến với loại Huyết Vương Cổ thứ hai.
"Tình Yêu Cổ dung hợp Giày Vò Cổ... thành Nhất Thốn Cổ!"
Lần này, trang sách hiện lên hình ảnh một con bướm đêm mang đôi cánh dệt từ tơ hồng phấn, nhưng thân mình lại đen kịt gai góc.
Nhất Thốn Cổ - Tương tư một tấc, giày vò một đời. Tung phấn hoa phong tỏa chiến ý, khiến kẻ địch buông xuôi trong khoái lạc thanh thản. Huyết ti găm sâu cốt tủy, trói buộc tàn nhẫn. Một màn khống chế thực thể. Có không được, mất không xong. Thể xác tê liệt trong êm ái, nhưng cảm giác giày vò bị siết chặt không ngừng cắn xé.
Thức ăn: Máu tươi mang theo thọ nguyên tinh huyết của sinh linh
Đóa Đóa đứng lặng, đôi bàn tay giấu trong tay áo siết chặt.
"Y Thiên, đây chính là đường sinh cơ mà Viêm Hàn để lại." Nàng lên tiếng, âm thanh sắc lẹm cắt đứt sự tĩnh mịch.
"Chỉ với Viêm Hàn đã có thể bày ra thế cục như này. Ta thấy nàng đề cao lão quá rồi đó, sống lâu chưa chắc đã thông minh. Tự nhiên có người mới sinh ra đã thông minh rồi, ta lại thấy Trương Bất Phàm cùng với thiếu niên bí ẩn kia mới chính là người khổ tâm bày trí."
Đoá Đoá gật đầu, cảm thấy điều này cũng không có gì không phải.
"Quan trọng hơn ở đây chàng phải biết vì sao nó có thể kết hợp cùng Huyết Ma Dịch. Bởi vì thức ăn của nó chính là máu tươi kèm theo thọ nguyên và tinh huyết của sinh linh có nghĩa là chúng chỉ nuốt máu tươi của sinh vật còn sống nguyên. Huyết Ma Dịch có lẽ bởi vì thực chất quá mạnh mẽ cho nên đã không còn là thức ăn, huống chi rót tinh huyết vào chỉ để làm thức ăn cho chúng, e rằng chàng chết đi cả trước khi có thể sử dụng chúng đấy. Tuy nhiên…"
Nàng nở một nụ cười lạnh lùng, chỉ tay lên mái vòm lăng mộ:
"Không phân biệt tiên sĩ, phàm nhân hay yêu thú. Mọi thứ có máu và còn sống đều chính là thức ăn để nuôi dưỡng chúng."
Y Thiên ngửa mặt lên trời phát ra một tràng cười cuồng tiếu. Mọi khúc mắc đã được giải tỏa. Không có tử cục, chỉ có kẻ không đủ tàn nhẫn để bước đi.
"Rất tốt! Cực kỳ tốt!" Y Thiên vỗ mạnh cuốn sách:
"Nhưng mọi thứ vẫn chưa dừng lại ở đó."
Hắn bước nhanh về phía bệ đá, nơi đống tro tàn của Cổ Vương đang rải rác. Bàn tay đẫm máu của hắn thò vào trong lớp tro xám ngoét, gạt đi những mảnh vụn vô tri. Đột nhiên, tay hắn khựng lại. Từ trong đống tro cốt, một vật thể cứng cáp, lạnh lẽo tỏa ra hàn khí âm ty truyền đến đầu ngón tay.
Hắn nhấc nó lên. Một con rết trắng toát, từng đốt sống trên lưng nhìn như những khúc xương người thu nhỏ được ghép lại tinh xảo.
"Đây chính là Xương Cốt Cổ, một trong các loại vương cổ đúng không?"
Đoá Đoá gật đầu, Y Thiên liền hỏi tiếp:
"Ta nhớ không nhầm thì nàng đã tự tay phá huỷ nó rồi mà, tại sao nó vẫn còn y nguyên như thể để dành riêng lại cho chúng ta vậy?"
Đoá Đoá cũng vô cùng khó hiểu, lắc đầu:
"Ta không rõ nữa, ta cũng nhớ chính bàn tay đầy tử khí của ta đã xuyên thủng qua nó rồi mà. Lúc đó ta còn có chút ngạc nhiên, tại sao vương cổ loại phòng thủ ở mức độ cao như này lại có thể dễ bị công phá đến thế."
"Chính là ở điểm này. Ta cảm thấy mọi thứ cứ đơn giản thái quá, đều có chút không đúng. Nhưng sống sót thì đã tốt rồi, cũng không cần nghĩ quá nhiều đến thế. Chỉ là… có những điều nên nhớ thì tốt hơn."
Dù trong sách chưa ghi chép công thức kết hợp của nó, nhưng bản thân Xương Cốt Cổ đã là một tồn tại cường hãn. Nó có thể bao quanh toàn bộ xương cốt, đâm xuyên da thịt để hóa thành vũ khí, chiến đấu cực kỳ linh hoạt. Cho nên Y Thiên có ý định sẽ luyện hoá nó đầu tiên, có gì với sức mạnh thủ hộ của nó sẽ giúp ích Y Thiên luyện ra hai con Huyết Vương Cổ đó thì sao?
"Đáng tiếc, cổ trùng đã lên đến cấp vương cổ thì tính tình cực kỳ kiêu ngạo." Đóa Đóa nhìn con rết trắng, nhắc nhở:
"Nuôi dưỡng nó thì đơn giản, chỉ cần cho ăn xương. Nhưng để luyện hóa nó vào cơ thể, nếu chàng không thể tạo ra không gian cho nó bám rễ, nó sẽ lập tức cắn ngược, đục khoét tủy sống của chàng đến chết."
Y Thiên nhìn chằm chằm vào Xương Cốt Cổ đang ngọ nguậy trên tay, ánh mắt Âm Dương Nhãn tối sầm lại, sâu thẳm một sự điên cuồng vô pháp vô thiên.
"Tạo không gian sao?" Hắn lẩm bẩm, thanh âm nhẹ bẫng nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc:
"Rất đơn giản."
"Làm cách nào?" Đoá Đoá nắm chặt lồng ngực, một dự cảm bất an dâng trào.
Hắn dứt khoát cởi bỏ lớp hắc y tàn tạ, để lộ nửa thân trên chằng chịt những vết sẹo chưa kịp khép miệng. Tay phải hắn cầm chắc chuôi Thiên Bình Kiếm, lưỡi kiếm sắc lẹm chĩa thẳng vào chính lồng ngực của mình.
"Lột da róc xương." Y Thiên gằn từng chữ, nụ cười tàn nhẫn không chút do dự:
"Lấy nó thay cho xương của chính mình, đơn giản như vậy là xong rồi."