tôi nuôi một nhân ngư bị khiếm khuyết gen.
để chữa bệnh cho anh, tôi thắt lưng buộc bụng, liều mạng làm thêm, chắt chiu từng đồng.
nhưng anh vẫn luôn lạnh nhạt với tôi.
cho đến một ngày, tôi tận mắt nhìn thấy con nhân ngư vốn kiêu căng, yếu ớt ấy lại vụng về chuẩn bị quà cho chị tôi, và lần đầu tiên mở miệng nói.
giọng nói nhỏ đến mức run rẩy, nhưng lại đầy hân hoan:
“tôi… tôi khỏi rồi, bây giờ tôi không còn bệnh nữa!”