Thương Nhân Âm Phủ

Chương 1315: Xác chết vùng dậy



Không đợi ta nói chuyện, Vương Kha đã nóng lòng giải thích:

"Nhưng đây là chuyện không thể nào, đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, thật sự chỉ là ngoài ý muốn, thê tử của ta sẽ không giết người."

"Rốt cuộc là sự cố gì?" Tôi tò mò hỏi.

Vương Kha chậm rãi cúi đầu:

"Là em vợ ta chết đuối ở trong bồn tắm lớn."

Trong bồn tắm lớn?

"Vì sao Trần bá lại cảm thấy chuyện này có liên quan đến thê tử ngươi?" Ta tiếp tục hỏi.

Vương Kha nhìn ta một cái, có chút trốn tránh nói:

"Ta không biết, đại khái... đại khái là giận chó đánh mèo nhỉ?"

Chuyện cho tới bây giờ, hắn thế mà còn không chịu nói thật với ta. Ta mỉm cười, cũng không vạch trần hắn, cứ để hắn nói tiếp.

"Sau đó nhạc phụ còn tìm con nói chuyện riêng hai lần, mỗi lần đều bảo con cẩn thận thê tử, còn nói nàng căn bản là giả..." Vương Kha lộ ra vẻ vô cùng buồn rầu:

"Tâm tình của hắn càng ngày càng tệ, thần trí cũng không tỉnh táo, luôn nói năng lung tung! Về sau không có cách nào, thê tử mới thương lượng đưa hắn đi Kính Lão Viện với con, hy vọng ở nơi đó cảm xúc của hắn có thể chậm rãi bình phục."

Thì ra ban đầu Trần bá cũng không phải trầm mặc ít nói, không những không phải, hơn nữa còn đặc biệt thích nói chuyện, nhưng không ai tin tưởng ông, cho nên ông chậm rãi không chịu nói bất cứ điều gì.

"Vương Kha! Vương Kha ngươi ở đâu! Vương Kha!" Từ phía phòng ngủ lầu hai truyền đến tiếng kêu bén nhọn của Trần Băng Thanh, Vương Kha vội vàng bỏ lại ta chạy lên lầu an ủi vợ.

Ta ngồi trên ghế sa lon hồi tưởng lại lời Vương Kha nói với ta. Trần bá cảm thấy là con gái lớn tạo thành cái chết của con gái nhỏ, cho nên mới càng ngày càng cảnh giác đối với cô bé. Như vậy con gái nhỏ của Trần bá chết rốt cuộc có quan hệ với con gái lớn hay không?

Tôi đang nghĩ, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một bóng dáng mỏng manh đang đứng trong gương đối diện. Tôi giật mình, suýt chút nữa nhảy bật dậy khỏi ghế sô pha. Cô ta đang đứng trong gương, mặc một chiếc váy ngủ trắng nõn bẩn thỉu, tóc tai bù xù, nhưng khuôn mặt lại giống hệt Trần Băng Thanh, thậm chí còn xinh đẹp hơn cả cô ta. Cô ta dường như không nhìn thấy tôi, vẫn luôn để ý lắng nghe động tĩnh trên tầng hai, ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng đau buồn.

Chẳng lẽ đây chính là quỷ hồn của tiểu nữ nhi Trần bá?

Chẳng lẽ thật sự là Trần Băng Thanh hại chết muội muội của mình, cho nên nàng mới trở về trả thù tỷ tỷ?

Trong nháy mắt, tấm gương lại biến thành bộ dáng bình thường, người bên trong cũng biến mất không thấy gì nữa. Mà lầu hai Trần Băng Thanh thét chói tai lại tê tâm liệt phế, lộ ra vẻ đặc biệt thê lương.

Ta vội vàng đứng dậy chạy đi, chỉ thấy nàng ở trên giường điên cuồng nhảy tới nhảy lui, muốn giãy thoát trói buộc của Vương Kha từ cửa sổ nhảy xuống, Vương Kha nhìn thấy ta, cầu cứu reo lên:

"Mau! Mau giúp ta nghĩ biện pháp!"

Ta chỉ có thể đóng cửa sổ lại trước, lại cùng Vương Kha hợp lực đè Trần Băng Thanh lên giường, ta đi xuống phòng bếp lấy chín cái bát không, trong mỗi cái bát đều đựng đầy nước, lại lấy tinh huyết giữa ngón giữa của mình, mỗi chén nước đều nhỏ một giọt, bày biện phương pháp đơn giản Cửu Cửu Quy.

Có lẽ là do tác dụng trong lòng, trận pháp vừa bày ra, Trần Băng Thanh liền an tĩnh hơn không ít, nàng thở hồng hộc nằm trên gối, khóc không ra nước mắt nhìn Vương Kha:

"Chúng ta đến tột cùng làm sai cái gì? Vì sao nàng không chịu buông tha chúng ta?"

Vương Kha an ủi nàng hồi lâu, Trần Băng Thanh mới nặng nề ngủ thiếp đi. Ta và Vương Kha thả nhẹ bước chân đi tới dưới lầu, Vương Kha lo lắng nói:

"Tình huống ngươi cũng thấy rồi đấy, nếu chuyện này không được giải quyết, cuộc sống của ta và phu nhân đều sẽ chịu ảnh hưởng lớn."

"Yên tâm đi, ta sẽ nhanh chóng giúp ngươi giải quyết." Tôi vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói với vẻ ám chỉ:

"Điều kiện tiên quyết là ngươi đã hoàn toàn tin tưởng ta, cũng nói toàn bộ sự thật cho ta biết."

Vương Kha hơi sững sờ, có chút trốn tránh cúi đầu, một lát sau y mới khàn khàn nói:

"Đương nhiên."

Ta cũng lười đi vạch trần lời nói dối của hắn, sau khi đơn giản dặn dò vài câu liền rời khỏi nhà hắn. Sau khi về nhà, Doãn Tân Nguyệt đang vẻ mặt lo lắng chờ ta, nhìn bóng dáng xinh đẹp của nàng bao vây trong bóng tối mông lung, ta đột nhiên cảm thấy vô cùng ấm áp, không hề nghĩ ngợi xông tới ôm nàng vào trong ngực.

Doãn Tân Nguyệt "a" một tiếng, lại không phản kháng gì.

"Ngươi không sợ ta là người xấu sao?" Tôi cười hỏi cô.

"Ta quá quen thuộc với mùi hương trên người ngươi." Doãn Tân Nguyệt lười phản kháng, dựa sát vào lòng ta nói:

"Nhưng ngàn vạn lần đừng tưởng dùng cách này có thể trốn khỏi tội của ngươi, làm gì đi làm gì, sao muộn như vậy mới về?"

Ta chỉ có thể thẳng thắn nói cho nàng biết chuyện mấy ngày nay Trần bá bôn tẩu. Doãn Tân Nguyệt không nói gì, chỉ tò mò hỏi:

"Ngươi thật sự cho rằng là con gái nhỏ của Trần bá tác quái?"

"Trước mắt hiềm nghi lớn nhất của nàng, hơn nữa ta cũng thật sự nhìn thấy nàng trong gương nhà Vương Kha, ta đang muốn gặp nàng, nàng lại đột nhiên biến mất." Ta mệt mỏi thở dài:

"Nhưng hai vợ chồng Vương Kha và Trần Băng Thanh cũng có hiềm nghi, bọn họ không biết đang cất giấu bí mật gì."

"Vậy ngươi định làm thế nào?" Doãn Tân Nguyệt tò mò hỏi.

"Đương nhiên là xuống tay từ địa điểm chôn xác rồi!"

Sáng sớm hôm sau, ta gọi chuột tới, dựa theo trí nhớ của hắn xuất phát. Chuột tuy rằng người không đáng tin cậy, cũng may trí nhớ cũng không tệ lắm. Hắn xe nhẹ đường quen dẫn ta đến địa điểm chôn xác, dưới gốc cây đại thụ kia đất còn hiện ra mới, chuột chỉ vào nói:

"Chính là chỗ này."

Ta xem qua hoàn cảnh chung quanh, tìm kiếm một chút góc độ, quả nhiên nơi này chính là chỗ lúc trước Trần bá mang theo hai nữ nhi đến câu cá. Hồ nước đã khô, cây cũng tráng kiện hơn trước không ít, nhưng lờ mờ có thể phân biệt ra cái bóng lúc trước.

Con chuột lấy xẻng ra bắt đầu đào, nhưng hố càng đào càng sâu, cuối cùng chỉ tìm được một cái chăn bông rách nát hư thối không ra hình thù gì, thi thể lại không thấy bóng dáng.

Con chuột làm bộ dáng quỷ quái:

"Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ thi thể kia sẽ chạy? Nếu không làm sao lại đột nhiên biến mất."

Bỗng nhiên ta có một ý niệm không tốt, chẳng lẽ cây Cốt Hồn Đinh kia căn bản không phải là phong ấn linh hồn? Mà là phong ấn thi thể kia, nếu như vậy thì phiền toái rồi.

Tôi ngồi xổm xuống, kiểm tra cẩn thận chiếc chăn bông rách nát kia. Bởi vì đã rất nhiều năm rồi, chăn bông bị thối rữa rất nghiêm trọng, đen sì không nhìn ra màu sắc ban đầu, chỉ có một góc chăn in hai chữ "Bệnh viện", nhưng cụ thể là bệnh viện gì thì không thể nhận ra được.

Đây cũng coi như vạn hạnh trong bất hạnh, cuối cùng có một chút thu hoạch, lúc ta và chuột rời đi, hắn còn đang lải nhải lặp lại:

"Làm sao lại đột nhiên không thấy đâu? Ta rõ ràng chôn thi thể xong rồi, chẳng lẽ là xác chết vùng dậy."

Trong lòng tôi lại đang tò mò tại sao thi thể lại dùng chăn của bệnh viện bao bọc? Chẳng lẽ chuyện năm đó có liên quan gì đến bệnh viện?

Rốt cuộc là bệnh viện gì đây?

Ta nghĩ mãi không ra, bỗng nhiên nghĩ đến một biện pháp tốt. Ta tuy không biết con gái nhỏ Trần Bá Trần Ngọc Khiết đã xảy ra chuyện gì ở bệnh viện, nhưng thân là tỷ phu của nàng, Vương Kha nhất định biết.

Ta quyết định lại đi dò hỏi Vương Kha một chút!"