Ô tô tiếp tục chạy về phía trước, người trong xe dần dần bắt đầu có chút buồn ngủ...
Nhưng đúng lúc này, ven đường phía trước xuất hiện một chiếc đèn lồng xanh mơn mởn, một bảng hiệu bằng gỗ dựng ở phía dưới, dưới ánh lửa xanh biếc của đèn lồng chiếu rọi, tôi nhìn thấy trên bảng hiệu có khắc một dòng chữ lớn xiêu xiêu vẹo vẹo:
"Khách sạn Thâm Sơn".
Lý Ma Tử xoa xoa đôi mắt mỏi nhừ nói:
"Ài, cái này có một khách sạn, nếu không chúng ta ở chỗ này một đêm đi?"
Doãn Tân Nguyệt và Vương Bật Nhi liên tục đáp ứng, duy chỉ có Hà Vĩnh Phúc gấp đến độ khoát tay:
"Không được không được! Buổi tối gặp phải khách sạn đèn xanh ngàn vạn không thể ở, chúng ta vẫn là nhanh đi thôi, bốn năm giờ nữa sẽ đến Âm Nhân thôn."
Thật ra hắn không nói thì tôi cũng hiểu, màu xanh lá cây đại diện cho âm tà trong đêm, nơi này căn bản không phải cho người sống ở!
Chúng ta đành phải tiếp tục đi về phía trước, Lý Ma Tử lái xe cả đêm thật sự quá mệt mỏi, tạm thời đổi cho ta lái.
Ta lái xe tương đối chậm, Doãn Tân Nguyệt đã từng hình dung tốc độ lái xe của ta giống như rùa đen.
Không biết qua bao lâu, Lý Ma Tử đột nhiên hô:
"A, Trương gia tiểu ca. Ngươi lái xe thế nào vậy? Sao còn chưa mở ra phạm vi khách sạn."
Ta nghe vậy quá sợ hãi, một cước đạp lên phanh gấp, nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên chiếc đèn lồng màu xanh lục kia giống như quỷ hỏa lắc lư trước mắt ta.
Cho dù ta chạy nhanh như rùa, cũng không thể mở hơn nửa giờ cũng không mở ra được phạm vi khách sạn chứ?
"Là quỷ đả tường sao?" Vương Bật Nhi suy đoán.
Doãn Tân Nguyệt vừa nghe quỷ đánh tường, lập tức sợ tới mức hoa dung thất sắc, ngược lại Hà Vĩnh Phúc lập tức lấy từ trong quần áo ra một cái ngọc phật, một tay nắm ngọc phật trong miệng không ngừng niệm "Nam mô a di đà phật", đồng thời một tay khác cũng không nhàn rỗi, quơ bừa lá chuối.
Không gian trong xe vốn đã nhỏ, lá chuối to lớn vung tới vung lui, khó tránh khỏi sẽ đánh tới người. Lá chuối thỉnh thoảng lướt qua khuôn mặt cùng lỗ tai của ta, khiến cho trong lòng ta rất phiền muộn, không khỏi gia tăng chân ga.
Con số trên đồng hồ đã tăng vọt đến bảy mươi mét, ngoài cửa sổ xe thỉnh thoảng truyền đến tiếng gió thổi lá cây xào xạc.
Nửa giờ sau, tôi căng thẳng thò đầu ra ngoài cửa sổ xe nhìn, một giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi xuống từ trán tôi.
Đèn lồng xanh cứ thế treo giữa màn đêm đen kịt, lắc lư trong gió nhẹ, như đang chế nhạo chúng tôi.
"Sao vẫn là nơi quỷ quái này? Lão công, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Doãn Tân Nguyệt gấp đến độ muốn khóc.
Tôi nhìn tấm biển "Khách sạn Thâm Sơn" ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Xuống xe hết đi!"
"Cái gì?" Hà Vĩnh Phúc vừa nghe ta bảo mọi người xuống xe, giống như bị điện giật nhảy dựng lên:
"Trương tiên sinh, ta không nghe lầm chứ? Xuống xe ở đây sẽ chết người đấy, nơi này có thứ bẩn thỉu."
Nói đến đây, Hà Vĩnh Phúc cố ý hạ thấp thanh âm.
"Đúng vậy, đúng vậy." Doãn Tân Nguyệt cũng run rẩy nói:
"Chúng ta không nên xuống xe, tiếp tục đi thôi."
Tôi bình tĩnh phân tích:
"Dựa theo tình hình trước mắt, là thứ trong khách sạn này muốn chúng ta lưu lại! Bất kể chúng ta đi như thế nào, đều không đi ra được, chi bằng cứ vào xem."
Doãn Tân Nguyệt cực kỳ không muốn xuống xe:
"Nhưng mà..."
"Đừng nhưng nhị nhị gì nữa." Ta ngắt lời Doãn Tân Nguyệt:
"Có ta ở đây ngươi sợ cái gì? Hôm nay ta muốn xem xem thứ kia có mục đích gì!"
Doãn Tân Nguyệt gần như bị ta kéo xuống xe, sau khi chúng ta xuống xe, đến gần mới phát hiện, cái gọi là khách sạn Thâm Sơn chính là một căn nhà gỗ nhỏ dựng trong núi sâu. Toàn bộ khách sạn đều kết cấu bằng gỗ, trước cửa chất đống rác rưởi và bình trống không.
Cửa lữ quán mở ra một khe hở nhỏ, từ khe hở nhỏ này có thể nhìn thấy ánh nến màu xanh yếu ớt. Dưới gió nhẹ chập chờn, ánh sáng xanh lục lóe lên trên mặt mọi người, thế cho nên ta nhìn bọn Tân Nguyệt, giống như thấy được một đống người chết...
Hà Vĩnh Phúc kéo tay áo của ta, sắp khóc tới nơi:
"Trương tiên sinh, chúng ta đừng vào nữa, trên đời này làm gì có ngọn nến màu xanh nào chứ."
Ta bây giờ không có tâm tình để ý tới Hà Vĩnh Phúc, bởi vì một tiếng cười the thé giống như xì xào bàn tán của nữ nhân, đang không ngừng bay vào lỗ tai của ta, từ lúc ta lái xe, thanh âm này vẫn đi theo ta.
Ban đầu ta còn tưởng rằng là ảo giác, hiện tại ta cảm thấy có thể là một loại ma chướng, chính là loại ma chướng này mới ảnh hưởng tới đại não của ta, khiến cho xe không thể lái ra ngoài, vẫn luôn vòng quanh khách sạn.
Để chứng thực suy đoán của ta, ta mở miệng hỏi những người khác:
"Các ngươi có nghe thấy tiếng cười của nữ nhân không?"
"Nào có tiếng cười của nữ nhân?" Lý Ma Tử khẩn trương nhìn quanh bốn phía, một đôi mắt sợ hãi nhìn chằm chằm khe cửa kia:
"Trương gia tiểu ca, ngươi đừng dọa ta? Người dọa người dọa chết người."
Ta nhắm mắt lại, nghiêng lỗ tai cẩn thận lắng nghe một chút. Không sai, quả thật có tiếng nữ nhân cười the thé, thanh âm kia tê tê tê, rất nhỏ nhưng rất chói tai, phảng phất đao cùn cắt thịt vậy có thể cắt rách màng nhĩ người ta.
"A!" Doãn Tân Nguyệt đột nhiên che lỗ tai la to:
"Đi mau, tránh ra. Tránh ra, đừng tới tìm ta."
Ta vội vàng tiến lên, đốt một tấm linh phù ném vào trong bóng tối, hét lớn một tiếng cút đi! Đạo hạnh hiện tại của ta đã phi thường cao, một tiếng rống này phóng xuất ra dương khí vô tận, trong bụi cỏ sau lưng Doãn Tân Nguyệt lập tức truyền đến tiếng vang sàn sạt, giống như có thứ gì đó bị tiếng rống của ta dọa đi mất.
Ta mới thở phào nhẹ nhõm, cửa quán trọ lại bành một tiếng tự mình mở ra không hề báo trước, một thiếu nữ mặc quần áo xanh vây quanh khăn đầu hoa đi tới cửa, trong tay nàng mang theo một cái đèn lồng giấy màu xanh lá, đèn lồng phát ra ánh sáng làm nổi bật khuôn mặt của thiếu nữ.
"Mấy vị là khách vào núi à? Mau vào, mau vào, trên núi chỉ có một khách sạn, thu phí cũng không cao, mau vào nghỉ ngơi đi."
Thiếu nữ nhiệt tình cười nói, trong giọng nói giống như có một cỗ lực lượng tà ác, đang dụ hoặc chúng ta đi vào.
Mặc dù ta còn duy trì lý trí cuối cùng, nhưng Tân Nguyệt Lý Ma Tử và Hà Vĩnh Phúc đã dẫn đầu đi vào.
Chúng tôi vừa vào, thiếu nữ liền ngẩng đầu lên hỏi:
"Có cần tôi đun chậu nước nóng cho các cậu ngâm chân không?"
Trong nháy mắt khi nàng ngẩng đầu lên, ta lại hít sâu một hơi. Đây đâu phải mặt người, rõ ràng là một khuôn mặt âm dương. Làn da bên trái của nàng trắng nõn bóng loáng, tràn ngập linh tính đẹp đẽ của nông thôn. Bên phải là vết sẹo, giống như bị móng vuốt mèo cào qua vậy.
"A, quỷ a!" Hà Vĩnh Phúc quát to một tiếng, nhấc chân muốn chạy ra ngoài.
Kết quả vấp một chân ở trên bậc cửa, nặng nề ngã xuống đất, đụng ngất đi.
Lý Ma Tử lập tức bung dù, ta nhìn chằm chằm mặt đất, lạnh lùng nói:
"Đừng khẩn trương, nàng không phải quỷ, nàng có cái bóng."
Vương Bật Nhi cũng gật gật đầu:
"Đúng vậy, quỷ không có bóng. Lý Ma Tử, mau thu ô lại đi!"
Lý Ma Tử xấu hổ thu hồi Âm Dương Tán nói:
"Ta cũng thấy mọi người quá khẩn trương, đùa với các ngươi một chút, Vương đại tiểu thư, ta cũng không sợ hãi."
Vương Bật Nhi không cho là đúng gật gật đầu, ánh mắt lại tò mò nhìn chằm chằm cô gái khách sạn hỏi:
"Tiểu cô nương, trong khách sạn này có một mình cô ở sao?"