"Nhưng bà ấy nói với ta, chính vì muốn thực hiện thế giới mà mẹ từng xây dựng, bà ấy mới phải nhập cung."
"Nay bà ấy đã sinh hạ hoàng t.ử, ta phải phò tá bà ấy hiệp thiên t.ử lệnh chư hầu, lật đổ cái thời thế này."
""
Ngụy Lâm gỡ tay ta ra, kiên quyết rời đi.
Ta thẫn thờ đứng tại chỗ, bất lực thở dài.
Hai đứa con của Thẩm phu nhân, quả thực lớn lên hệt như bà ấy.
30
Vì sợ ảnh hưởng đến kế hoạch của Ngụy Lâm, không lâu sau, ta và Ôn Giảo lấy cớ về quê thăm người thân.
Suốt một tháng trời, chúng ta hoàn toàn bặt vô âm tín về chuyện ở kinh thành.
Tình cờ nghe được một tiểu thương từ kinh thành tới hưng phấn nói: "Ngụy tướng quân tạo phản rồi, giờ kinh thành đã đổi chủ rồi!"
Ta và Ôn Giảo trút được gánh nặng, trái tim treo lơ lửng bấy lâu cuối cùng cũng được đặt xuống.
Ngụy Lâm đích thân đến đón ta và Ôn Giảo trở về.
Chàng trông gầy đi không ít, trên gương mặt cũng thoáng nét mệt mỏi.
Ôn Giảo kích động chạy đến ôm c.h.ặ.t lấy chàng, hai người ôm nhau khóc.
Trên xe ngựa, ta hỏi: "Tướng quân, chuyện Ngụy lão gia, chàng định xử lý thế nào?"
Nếu đã muốn thay triều đổi đại, tất yếu phải thanh trừng những thế gia đại tộc đã bám rễ nhiều năm trong triều đình.
Mà Ngụy gia chính là thế gia lớn nhất ở kinh thành.
Ngụy lão gia dù sao cũng là cha chàng, chẳng lẽ thật sự phải giáng chức lưu đày?
Ngụy Lâm nhắm mắt, hồi lâu mới nói: "Ông ấy c.h.ế.t rồi."
"Liễu Mạn Đường cũng c.h.ế.t rồi, con trai của bọn họ đã được người nhà họ Liễu đón đi, mang tới Vẫn Châu."
"..."
Ngụy Lâm chậm rãi mở mắt: "Cha ngầm điều tra ta, phát hiện ra ý đồ của ta, nên đến nhà ta để khuyên can."
"Bên ngoài cửa đột nhiên có tiếng bước chân nhẹ, đẩy cửa ra thì phát hiện là Liễu Mạn Đường."
"Bà ta bắt cha đi tố cáo ta, nếu không bà ta sẽ tự mình đi tố cáo. Khi bà ta vừa định đi thì bị cha rút kiếm đ.â.m xuyên tim."
"Cha nói ông ấy có lỗi với mẹ ta, không thể có lỗi với ta và tỷ tỷ thêm lần nào nữa, nên chọn dốc toàn lực ủng hộ ta."
"Khi sắp thành công, ông ấy đỡ cho ta một mũi tên, trước khi c.h.ế.t dặn dò ta nhất định phải chôn ông ấy cùng với mẹ."
Ta nghẹn lời.
Ta biết Ngụy lão gia vẫn luôn áy náy với Thẩm phu nhân, sau khi bà qua đời, tinh thần ông ấy suy sụp rất lâu.
Về sau ông đem hết tội lỗi dồn vào hai đứa con của bà, dốc lòng bồi dưỡng cả hai.
Nhưng ta thật không ngờ, ông ấy lại vì đền bù tội lỗi mà giúp Ngụy Lâm tạo phản.
Giọng Ngụy Lâm nhàn nhạt, vẫn luôn rất bình thản.
Anh hận lão gia họ Ngụy suốt bao năm trời, chưa từng một lần gọi ông ấy một tiếng cha.
Giờ đây tiếng gọi 'phụ thân' ấy, không biết mang trong mình tâm tư thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
31
Người nắm quyền triều chính đương thời đã thay đổi, chính là cựu hoàng hậu Ngụy Uẩn.
Tiểu hoàng t.ử lên ngôi, bà danh chính ngôn thuận trở thành Thái hậu, chấp chính triều cương.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bà hành sự quyết liệt, đẩy mạnh tân chính, mở khoa cử cho nữ giới, cấm sát hại hài nhi nữ, thực thi chế độ một vợ một chồng.
Đồng thời nghiêm trị bè phái, quan lại bao che lẫn nhau, chú trọng chọn người hiền tài.
Nhiều năm sau, nước Thịnh đã thay da đổi thịt.
Mọi thứ dường như đều đang phát triển đúng theo hướng mà Thẩm phu nhân từng phác họa.
Mà ta thì đã già nua, sức tàn hơi kiệt.
Thân thể ta ngày một yếu dần, sợ rằng khó lòng qua khỏi mùa đông năm nay.
Vậy nên ta giấu mọi người, lê thân thể bệnh tật tìm đến bên mộ phần của Thẩm phu nhân.
Ngụy Lâm cuối cùng đã đem Ngụy lão gia chôn ở nơi khác, không để hai người hợp táng.
Như vậy cũng tốt, tránh cho bà ấy ở dưới suối vàng cũng không được an nghỉ.
Tuyết rơi rất dày, phủ một lớp trắng xóa lên bia mộ Thẩm phu nhân.
Ta đưa tay phủi đi những lớp tuyết ấy.
Ta lại nhớ tới mùa đông năm ấy, một kỹ nữ ở Túy Hồng Lâu lỡ đắc tội với khách, bị kẻ đó ném từ trên lầu xuống hồ nước lạnh buốt.
Nước hồ mùa đông, lạnh thấu xương tủy.
Kỹ nữ ấy vùng vẫy cầu cứu, nhưng tất cả mọi người trên bờ đều dửng dưng làm ngơ.
Thậm chí còn cười nhạo: "Loại kỹ nữ hạ đẳng, c.h.ế.t đuối cũng là đáng đời."
"Nước Thịnh đang gặp đại nạn, thế mà còn tâm trí đàn ca hát xướng."
"..."
Thẩm phu nhân cởi áo choàng đưa vào tay ta, không chút do dự nhảy xuống hồ băng.
Sau đó, ta vừa đút t.h.u.ố.c cho bà ấy vừa khóc: "Phu nhân, người vì sao phải cứu cô ta, mạng của người còn quý giá hơn cô ta gấp bội!"
Thẩm phu nhân lắc đầu: "Bị ép làm kỹ nữ không phải lỗi của nàng, đàn ca hát xướng càng không phải lỗi của nàng, bản thân nàng cũng chẳng biết tại sao tất cả mọi người lại đổ hết tội lỗi lên đầu mình."
"Ta biết bơi, dĩ nhiên không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu."
Thế nhưng chính lần đó đã khiến bà ấy để lại di chứng.
Liễu Mạn Đường thừa cơ hãm hại, khiến bà không thể vượt qua mùa đông năm đó.
32
Trước khi qua đời, Thẩm phu nhân bảo ta đưa bà ra ngoài đi dạo một chút.
Bà cầm một chiếc ô giấy dầu, bước đi giữa trời tuyết trắng xóa, rồi ngoái đầu nhìn ta, nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói nhẹ bẫng: "A Uyển, ta tên là Thẩm Tri."
"Ai cũng chỉ gọi ta là phu nhân, khiến ta suýt chút nữa quên mất đường về."
Dứt lời, bà bỗng ngã quỵ xuống đất, đè lên nền tuyết bằng phẳng tạo thành một vệt lõm sâu.