Lê Tường cười lắc đầu, rồi mới xoay người gọi phụ thân đang đứng ở phía sau khoang thuyền. Nàng cũng không quá am hiểu việc kỳ kèo ngã giá này, cứ để phụ thân cáng đáng thì tốt hơn.
“Ồ! Không phải Quản sự Lưu đó ư!” Lê Giang cười lớn, vội vàng mời người đó lên thuyền.
“Quản sự Lưu à, nhãn lực của ngài thật tốt, nhìn một cái đã ngắm trúng con cá trê vàng của chúng ta rồi, vừa mới bắt lên đấy, cực kỳ tươi ngon.”
Chuyện này cũng chẳng cần hắn phải giới thiệu. Là người nhiều năm trong nghề thu mua hải sản, dĩ nhiên Quản sự Lưu đã nhìn ra điều này từ lâu rồi.
“Cũng không tệ lắm, chiếu theo giá thị trường, ta trả cho ngươi mười lăm đồng bối một cân.”
Vừa nghe thấy cái giá mười lăm đồng bối một cân, Lê Giang lập tức hân hoan đến nỗi miệng cười không ngớt, sau đó hắn vội vàng lấy cân ra cân cá. Hắn rất thích bán hàng cho các quản sự của các phủ quan gia này, bởi vì khi mua hàng, bọn họ lại cực kỳ rộng rãi.
“Quản sự Lưu, tổng cộng sáu cân hai lạng, nay tính ngài sáu cân chẵn, ngài thấy sao?”
“Được, ngươi mang cá lên xe của ta bên kia đi.”
Quản sự Lưu lấy túi tiền ra, đếm đủ chín mươi đồng bối, vừa chuẩn bị đưa cho Lê Giang, chợt hắn cúi đầu, hai mắt chăm chú nhìn vào chậu tôm trắng bên dưới.
Lê Tường nhận thấy ánh mắt của hắn, nàng liền quay đầu, tức thì cầm cái vợt vớt mấy con tôm trắng rồi mang qua cho hắn xem.
“Quản sự Lưu, tôm trắng hôm nay cũng tươi ngon vô cùng, ngài mang về chế biến món bạch chước, ắt vừa ngon vừa ngọt lại tươi đó!”
Trước tiên, quản sự Lưu để mắt tới đôi mắt tôm sáng trong, rồi sau đó mới dồn sự chú ý vào những lời Lê Tường vừa thốt ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ồ? Món canh thì ta biết, nhưng bạch chước là thứ gì?”
“À… bạch chước này… chỉ là món luộc mà thôi. Vừa nãy ta lỡ lời nên nói nhầm chút đỉnh. Ý ta là, những con tôm này tươi ngon vô cùng, dù có luộc qua nước lã thôi cũng đủ khiến người ta thèm thuồng rồi.”
Lê Tường mỉm cười thành khẩn, gương mặt non nớt lộ vẻ đáng yêu khôn xiết. Vì lẽ đó, quản sự Lưu cũng chẳng nói thêm điều gì. Hắn quyết định mua hết số tôm trắng của nhà Lê Tường, tổng cộng phải trả thêm một trăm đồng bối nữa.
Ngày thường, hai cha con nhà Lê Tường phải lao động vất vả ít nhất ba ngày trời mới kiếm được một trăm đồng bối này. Quả thật, vận may hôm nay không tệ chút nào.
Sau khi bán xong cá trê vàng và tôm trắng, trên thuyền chỉ còn lại ba thùng cá trắm cỏ cùng cá diếc thông thường. Một mình Lê Tường không thể nào xách nổi lên bờ, bởi vậy chỉ đành an phận ở lại trên thuyền chờ phụ thân mang mấy thùng cá lên bờ bán.
Trên bến tàu có vô số nam nhân chuyên làm công việc dỡ hàng cùng chuyên chở hàng hóa, họ tấp nập ra vào, đa số đều để vai trần. Thông thường, chư vị đại nương, đại thẩm chẳng mấy khi ghé bến tàu mua cá. Chư vị phụ nhân này thường tụ tập tại một khoảnh đất trống cố định bên ngoài bến tàu, thu mua ngư sản từ các hộ gia đình đ.á.n.h bắt khác.
Khi Lê Tường theo phụ thân tới nơi, trên khoảnh đất trống đó đã bày không ít chậu gỗ cùng thùng nước, đều là những thủy sản vừa mới đ.á.n.h bắt lên bờ, xung quanh còn có rất nhiều người đang tỉ mỉ lựa chọn. Chẳng mấy chốc, đã có hai vị đại nương xách giỏ đi thẳng đến sạp hàng nhà nàng.
“Tiểu cô nương, cá trắm cỏ nhà ngươi bán ra sao?”
“Cá trắm cỏ năm đồng bối một cân, cá diếc hạt dưa tám đồng bối một cân.”
Mức giá nàng đưa ra đều theo giá thị trường, đa số ngư hộ đều bán với mức ấy. Thế nhưng, hai vị đại nương kia vừa nghe dứt giá đã quay lưng rời bước.
Lê Tường khẽ ngẩn người.
---