Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 14



 

Lê Tường hớn hở xách chiếc rổ lớn, bắt đầu quay về. Khi ngang qua một tiệm cháo, nàng theo bản năng dừng bước.

 

Xét cho cùng, những người làm nghề ăn uống này cũng xem như có chung chí hướng với nàng. Bởi vậy, lúc ngang qua đây, nàng dừng lại đôi chút, muốn thăm dò thói quen ăn uống và khẩu vị ưa thích của người dân trong vùng.

 

Chỉ liếc mắt một cái, nàng đã nhận thấy cháo trong quán chỉ có hai loại: cháo ngô và cháo đậu đỏ. Chắc hẳn món cháo đậu đỏ được thêm đường, bởi nàng nghe một tiểu oa nhi lẩm bặt rằng hơi ngọt một chút.

 

Thức ăn kèm với cháo có hai loại: dưa chuột muối và dưa chuột bao tử. Chỉ vừa nhìn, đã đủ khiến người ta trỗi dậy niềm hứng thú muốn nếm thử.

 

Nhìn đến đây, khoang miệng nàng đã tự động tứa nước bọt, trong khi đó, dạ dày cũng chẳng chịu thua kém chút nào, bắt đầu sôi ùng ục mà biểu tình.

 

Lê Tường liền quyết đoán quay người, rời khỏi tiệm cháo. Nếu nàng còn tiếp tục đứng đó với chiếc bụng đang kêu gào ùng ục như vậy, e rằng sẽ ngượng ngùng vô cùng.

 

Mắt thấy nàng đã sắp sửa bước tới sạp cá nhà mình, bỗng dưng lại bắt gặp hai nam nhân mặc đồng phục khuân vác của bến tàu đang tiến đến.

 

“Ngươi nói xem, tên Ngũ lão tứ kia rốt cuộc ăn thứ gì mà lớn thế không biết? Chẳng rõ vì sao sức lực hắn lại lớn đến dường ấy. Mấy kẻ như ta đây lao tâm khổ tứ, một ngày chỉ kiếm được ba mươi đồng bối, trong khi hắn lại thu về gấp đôi. Thật đáng tức giận!”

 

“Cái đồ phàm ăn. Tiền công cao thì sao chứ? Ngươi xem hắn dẫu có tiền, cũng đâu dám ăn uống phung phí. Trời lạnh giá cũng chẳng dám bỏ tiền ra mua nổi một bộ xiêm y tươm tất. Kiếm nhiều tiền như vậy, rốt cuộc có ích lợi gì?”

 

“Nói vậy cũng phải. Những thằng nhóc ranh chưa thành gia lập thất này, quả thật chẳng biết tận hưởng cuộc đời, ha ha ha ha……”

 

Hai kẻ kia chỉ nhìn thoáng qua Lê Tường, sau đó thẳng hướng bước tới quán cháo cách đó không xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngũ lão tứ? Tiền công một ngày được sáu mươi đồng bối? Nàng có nghe lầm chăng? Kiều thẩm suốt ngày gân cổ mắng hắn là kẻ vô dụng, cả ngày quần quật chỉ kiếm nổi hai mươi đồng bối. Nếu Ngũ lão tứ mà hai người kia vừa nhắc tới chính là tên Ngũ lão tứ nàng quen biết, vậy…… Tên tiểu tử này cũng đâu phải kẻ ngốc.

 

Xét cho cùng ở thời cổ đại, người đời lấy đạo hiếu làm trời, nếu Ngũ lão tứ không có một chút mưu trí, e rằng đã bị Kiều thẩm bóc lột đến tận xương tủy, chỉ còn trơ mỗi bộ da.

 

Trên đời e rằng chỉ có một người mẹ ruột như vậy.

 

Lê Tường trong lòng không khỏi vạn phần cảm tạ ông trời đã cho nàng xuyên tới Lê gia. Tiền bạc thiếu thốn còn có thể tìm cách xoay sở, nhưng người nhà cực phẩm thì muôn đời khó mà thay đổi.

 

Đến khi trời nhập nhoạng tối, hai cha con trở về nhà, khóe môi đều vương ý cười, vừa nhìn đã biết hôm nay thu hoạch không tồi. Lòng Quan thị cũng nhẹ nhõm đi đôi phần. Bà sợ nhất chính là nhìn thấy vẻ mặt gượng gạo nặn ra nụ cười của trượng phu cùng nữ nhi.

 

“Trước hết, hai người hãy rửa mặt đi, ta đã hầm xong cháo, ủ trong hũ, đợi nguội đôi chút là có thể dùng ngay.”

 

Lê Tường vội vàng tiến đến cầm chậu nước, tự tay vắt khăn lau mặt. Sau khi gương mặt đã sạch sẽ, nàng mới hưng phấn kéo mẫu thân mình đi, chỉ cho mẫu thân xem những thứ tốt đẹp nàng mang về hôm nay.

 

Thê tử bị nữ nhi chiếm mất, Lê Giang chỉ có thể hậm hực bỏ chuỗi đồng bối vừa rút ra khỏi túi lại cất trở vào, sau đó xoay người ra sân bổ củi khô.

 

“Mẫu thân xem này, chúng ta có mỡ động vật rồi! Con còn mua thêm năm cân bắp nữa.”

 

“Nhiều đến vậy sao?” Quan thị có chút xót xa nói: “Nhà chúng ta không dùng mỡ cũng chẳng hề gì. Sao con không dành dụm lại để mua cho con một tấm vải dệt mới chẳng hơn sao?”

 

“Mẫu thân sao lại nói lời ấy? Ta thà không có xiêm y mới, cũng muốn được nếm thử một chút mỡ động vật. Mẫu thân, người đừng quá lo lắng, hôm nay chúng ta vớt lên được một con cá trê vàng, bán được đến chín mươi đồng bối, đủ để mua chút mỡ rồi!”

 

---