Ta khẽ thở dài, đứng dậy thu dọn y phục của song thân, đoạn mang ra bờ sông giặt giũ. Thể chất của nương vốn yếu ớt, không thể nhiễm phong hàn, bởi vậy y phục trong nhà đều để dành đến xế chiều, khi ta trở về sẽ mang đi giặt.
Đúng lúc đang vò ống tay áo, bỗng nhiên có một người ngồi xổm cách vị trí của ta chẳng xa. Người nọ vừa khéo lại chính là Ngũ lão tứ vừa bị mắng té tát thuở nãy.
Y mang ra hai bộ y phục, nhúng xuống nước đôi ba bận, vắt khô rồi lại nhúng thêm một lần, coi như đã giặt sạch sẽ.
Cách giặt giũ ấy, nào khác gì tiên nữ giỡn nước, thanh thoát không vương chút bụi trần.
Ta vừa vò y phục, vừa không nhịn được khẽ liếc mắt đ.á.n.h giá y. Sau đó ta phát giác y giặt xong xiêm y cũng chẳng rời đi, cứ ngồi xổm cạnh bờ sông ngước nhìn trời xanh, không biết đang trầm tư điều gì. Một lát sau, ta lại trông thấy y đưa tay xoa xoa bụng.
Loại cử chỉ này, nàng đã quá đỗi quen thuộc. Trước kia, mỗi bận bụng đói cồn cào, nàng cũng vô thức xoa nắn như thế. Lê Tường đưa tay lần tìm, mấy quả dại sáng nay vị thúc thúc kia tặng, nàng vẫn giữ kỹ trong người, mãi không nỡ ăn, song giờ đây...
"Này, Tứ… Tứ ca? Huynh cầm mấy trái cây này ăn lót dạ."
Ngũ lão tứ: “……”
Chẳng phải từ trước tới nay, tiểu nha đầu cách vách này vốn không màng đến hắn sao?
"Nàng gọi ta chăng?"
"Ừm! Huynh ăn đi, đừng để bụng đói quá, e sẽ hại đến dạ dày mất."
Lê Tường lại giơ tay lên, ra hiệu cho huynh ấy mau mau đến lấy, song lại bị cự tuyệt.
"Ta không đói bụng, muội giữ lại mà dùng đi."
Ngũ lão tứ vốc chút nước tùy ý rửa mặt, đoạn cầm lấy y phục ướt sũng toan trở về. Song, hắn vừa đi được mấy bước, chợt dừng lại tạ ơn Lê Tường, rồi khẽ khàng nói thêm một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vừa rồi ta xoa bụng, nào phải vì đói, mà là do ăn quá no đó thôi."
Lê Tường: “……”
Sao ta lại có thể quên bẵng chuyện này đi mất chứ? Một ngày tiền công của người ta đâu có ít ỏi gì, muốn ăn gì chẳng dễ dàng mua được, cớ gì lại bỏ đói bản thân để chờ đến lúc được muội thương cảm? Thật là... một phen thương hại hão huyền rồi.
Lê Tường giặt thêm mấy lượt nữa, rốt cục cũng xong xuôi chỗ y phục. Vừa về tới nhà, nàng đã ngửi thấy từng đợt hương mỡ heo thơm lừng. Rõ ràng trước kia nàng chẳng hề ưa món này chút nào, song hiện tại, chỉ vừa ngửi thấy chút thôi, khoang miệng nàng đã điên cuồng tiết ra tân dịch.
Chắc chắn là bởi nguyên thân vốn là một tiểu miêu tham ăn, phản ứng đó cũng chỉ là sự phản ứng tự nhiên của nhục thể này mà thôi, ắt hẳn là vậy!
"Tương Nhi, mau lại đây!"
Nghe tiếng nương gọi từ trong nhà bếp, Lê Tường cất lời đáp vọng, rồi nhanh nhẹn phơi nốt chỗ y phục mới bước vào. Lúc này, toàn bộ nhà bếp đều ngập tràn hương thơm béo ngậy của mỡ heo, trong bình gốm cũng đã đong được phân nửa mỡ.
"Phu quân, mau dập lửa giúp thiếp!"
Quan thị dùng đũa kẹp một miếng tóp mỡ trong bình. Miếng tóp mỡ màu vàng nhạt, đã teo lại chỉ còn bằng đầu ngón tay. Bà đặt nó vào chén, đợi khi gần hết chỗ tóp mỡ được gắp ra, lại chờ chúng nguội đi đôi chút, bà mới đưa hai miếng đến bên miệng nữ nhi và khẽ nói.
"Thơm chăng?"
Lê Tường híp mắt, ra sức gật đầu. Nàng chưa từng được nếm qua miếng tóp mỡ nào ngon đến vậy.
Ba người trong nhà, mỗi người đều dùng hai miếng, phần còn dư lại được cất vào tủ chén, để dành sau này khi nấu nướng sẽ bỏ vào một chút, cốt để thêm chút béo ngậy cho món ăn.
"Nửa bình mỡ heo này, chỉ cần chúng ta dùng chừng mực, ắt hẳn sẽ đủ dùng cho đến Tết."
Tâm tình Quan thị thực sự không tệ, bởi vui mừng nên khí sắc của bà cũng trở nên hồng hào hơn nhiều. Lê Tường vỗ đầu một cái, rồi nàng vội vã chạy đi mang chỗ cá diếc đã giữ riêng trở lại.
---