Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 180



 

Nếu lớp màng bên ngoài bị thủng, khi chế biến lạp xưởng sẽ bị rò rỉ. Việc này quả khiến Lê Tường cảm thấy phiền muộn khôn nguôi.

 

Để có một món ngon quả là gian nan biết bao……

 

Một trăm cân thịt, nội tạng heo chiếm chừng phân nửa, ấy là còn chưa kể đến đống ruột non trong tay Lê Tường. Bởi lẽ đó, hai vị kia cần hơn một canh giờ mới làm sạch được số nội tạng heo này.

 

Có hai người giúp việc tạm thời quả là tốt biết bao, vừa không làm lỡ việc buôn bán trong tiệm, lại có thể xử lý gọn gàng số thịt kia.

 

Chẳng mấy chốc đã chạng vạng tối, công việc cạo lông trên những thớ thịt ba chỉ cuối cùng cũng hoàn tất. Gần hai canh giờ trôi qua, Lê Tường ước chừng đúng hai canh giờ rồi trao cho mỗi người bốn mươi đồng bối.

 

Hai người kia vốn mang lòng ngờ vực, nhưng khi thấy sự việc đã rồi, tiền công cũng được trao tận tay, bọn họ lập tức hớn hở tạ ơn không ngớt.

 

Sau khi để lại địa chỉ, hai người nọ liền cáo từ. May mắn thay, cả hai đều là dân cư sinh sống gần đây, nếu lần sau Lê Tường cần người trợ giúp, có thể tìm thẳng đến nhà họ.

 

“Tương Nhi, một trăm cân thịt hầm này, nếu huynh đệ Bạch gia mang đi bán không hết thì tính sao đây? Liệu có thể hoàn trả cho chúng ta chăng?”

 

Lê Giang có phần lo lắng về vấn đề này.

 

“Phụ thân, người hà cớ gì phải nghĩ nhiều như vậy? Làm gì có chuyện bán không hết đâu chứ? Tiệm của chúng ta nhỏ bé là vậy, nhưng một ngày vẫn có thể bán hết ba bốn mươi cân thịt. Trong khi đó, lượng khách ra vào tiệm của họ còn đông đúc hơn cả nơi này của chúng ta gấp bội. Tiệm của họ nằm gần trung tâm thành, là một nơi cực kỳ sầm uất. Hơn nữa, dù không bán hết thì đây cũng là số lượng hàng đã thỏa thuận giữa hai bên, họ sẽ không trả lại đâu, phụ thân cứ yên tâm đi.”

 

Lê Tường giải thích cặn kẽ một hồi rồi quay trở lại phòng bếp, tiếp tục công việc bận rộn. Lúc này trời đã chiều tà, khách dùng bữa chiều cũng đã lục tục kéo đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đa phần khách nhân đều gọi hai đĩa xào, sau đó sang quán bên cạnh mua một vò rượu ngon, vừa uống vừa ăn. Gần đây, chẳng thấy ai gọi món đầu bảng bao giờ.

 

Nhắc tới đây, người nhà họ Lê lại bỗng chốc nhớ đến Ngũ Đại Khuê. Một lần hắn dùng bữa, tiền lời đã nhiều hơn cả doanh thu mà cửa hàng họ kiếm được ròng rã cả ngày.

 

Kỳ thực Ngũ Đại Khuê cũng muốn đi, bởi đã biết được nơi có thể cơm no rượu say, ai còn muốn ăn những món nhạt nhẽo tầm thường khác nữa đâu.

 

Chỉ là gần đây Ngọc Nương mới phát hiện ra mình đã có hỷ, nàng ta bám hắn chẳng khác gì sam, một bước cũng không rời. Nhưng nếu hai người cùng đi, chỉ sợ lại phải tốn thêm một nén bạc nữa.

 

Đúng là mấy năm nay hắn cũng tích cóp được chút tiền của, nhưng cứ ra ngoài ăn uống như vậy, bản thân hắn cũng thấy tiếc của. Thậm chí, ở thời điểm hiện tại, chi ra hai trăm đồng bối đã khiến hắn đau lòng một phen, huống hồ là một nén bạc.

 

“Đại Khuê huynh đệ, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ mang chỗ tiền này về cho tẩu tử, không thiếu một xu nào đâu.”

 

Khi nam nhân kia cầm tiền rời đi, Ngọc Nương từ bên trong đẩy cửa bước ra, đôi mắt nàng đong đầy u oán.

 

“Miệng lưỡi thì nói thương yêu mẫu tử chúng ta, thế nhưng hàng tháng cứ tới ngày này là nhất định nhớ gửi tiền về cho vị phu nhân ở thôn quê kia. Ta thấy ngươi nhớ thương nàng ta đến thế, tất cả những lời ngươi từng thốt ra đều là gạt ta mà thôi.”

 

Ngũ Đại Khuê bị tiểu kiều nương oán thán một hồi, trái tim hắn cũng mềm nhũn. Hắn vội vàng chạy tới vừa ôm nàng ta vào lòng vừa dỗ dành ngọt nhạt: “Nàng đã oan uổng cho ta rồi. Nàng ta đã già lại còn xấu xí, ta nhớ thương nàng ta làm gì chứ? Lại nói, ta chỉ gửi về có hai trăm đồng bối, có là gì so với một cây trâm cài tóc của nàng đâu. Hơn nữa, kiểu gì cũng phải gửi cho nàng ta một chút, bằng không nữ nhân đanh đá kia sẽ tìm tới tận cửa quấy rối ầm ĩ, ta e nàng ta sẽ làm nàng giận dữ, đến lúc ấy thì không hay chút nào.”

 

“Nói dối! Nàng ta nào có biết ngươi ở trong thành, làm sao mà tìm tới tận cửa được? Rõ ràng là ngươi vẫn còn nhớ thương nàng ta!”

 

---