Lê Tường quả thực không dám nhận thứ ân huệ lớn lao như vậy từ vị phu nhân kia.
Liễu Kiều thấy vậy cũng chẳng hề bận tâm, vẫn tự tay nhón một trái mọng đỏ, đưa đến bên môi nàng.
“Số quả này là do kẻ khác biếu tặng ta, dẫu có dùng hay không cũng chẳng ảnh hưởng chi. Huống hồ, một mình ta làm sao dùng hết chừng ấy?”
Lê Tường dõi theo ngón tay thanh tú của vị tiểu tiên nữ, vừa nhìn thấy, nàng đã không khỏi hít sâu một hơi kinh ngạc.
Kẻ kia quả thực ra tay rất rộng, mang đến tận cả một thùng lớn! Ít ra cũng phải đến năm mươi cân!
Thật sự là phú quý tột bậc!
Không cần nói cũng rõ, kẻ có thể hào phóng đến vậy ắt hẳn là Tần Lục Gia.
“Thanh Chi……”
Liễu Kiều khẽ gọi một tiếng, Thanh Chi dưới lầu như một làn gió đã hiện diện trước ngưỡng cửa. Nàng khẽ liếc nhìn Lê Tường một cái đầy hàm ý cảm kích, rồi cung kính hỏi: “Phu nhân có gì phân phó nô tỳ chăng?”
“Đi rửa một rổ dâu tây, chia cho hai hộ vệ đang ‘canh gác’ cạnh bên. Bọn họ vất vả đến vậy, dùng của hắn chút dâu tây cũng là lẽ thường tình.”
“Phu nhân…… Dâu tây rất quý hiếm……”
Thanh Chi tỏ rõ vẻ mặt xót xa tiếc nuối, nhưng nàng ấy càng bày ra vẻ đau lòng, Liễu Kiều lại càng muốn nàng làm theo ý mình.
“Ngươi ở đây chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là tuân lệnh ta, nếu ta không thể sai khiến ngươi, vậy ngày mai ngươi đừng đến đây nữa, hãy để một kẻ biết vâng lời đến thế chỗ.”
Liễu Kiều vừa dứt lời, Thanh Chi vừa rồi còn mang vẻ mặt đau lòng xót ruột đã tức khắc mang một chiếc rổ đến, rồi đổi sang vẻ mặt vô cùng thản nhiên, ôm rổ dâu tây lớn kia rồi quay bước ra ngoài.
“Phu nhân, Thanh Chi tỷ tỷ làm ngài phật ý ư?”
“Cũng chẳng phải. Chỉ là ta chán ghét việc nàng ta phải mất quá lâu mới nhận ra mọi lẽ.”
Liễu Kiều lại thưởng thức thêm một trái dâu tây, khi chỉ vừa c.ắ.n được nửa quả, nàng bỗng ợ một tiếng. Tiếng ợ này vang dội lạ thường, phá tan sự tĩnh mịch của căn phòng.
Cảnh tượng này quả thực vô cùng khó xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỳ thực Lê Tường chẳng mảy may bận tâm, dẫu sao tiên nữ tiệm sách cũng là người phàm, cũng phải dùng ngũ cốc. Nàng ấy ợ một tiếng có đáng gì, may mà không phát ra âm thanh khó nghe hơn.
Nhưng Liễu Kiều lại không sao chấp nhận được. Có lẽ nàng ấy không chấp nhận nổi bản thân mình lại vô tình phát ra thứ âm thanh mất mặt đến thế trước mặt người khác, sau đó nàng cố gắng kiềm nén, đến nỗi đôi mắt cũng đỏ hoe. Rồi nàng nhìn chằm chằm vào những trái dâu tây kia, như thể chúng là độc dược.
Lê Tường cảm thấy có điều chẳng ổn, vội vã chủ động cất lời, mong muốn phá tan bầu không khí ngượng ngùng đang bao trùm.
“Phu nhân, ta nghe Thanh Chi tỷ tỷ nói, hôm nay là ngày sinh thần của ngài.”
Nhưng nàng còn chưa kịp nói hết câu “phu nhân muốn nhận lễ vật gì chăng”, đã thấy vị phu nhân kia chợt rơi lệ.
Lê Tường nhất thời kinh ngạc.
Lẽ nào không thể đề cập đến ngày sinh thần trước mặt nàng sao?
“Phải rồi! Ta, ta lại thêm một tuổi nữa, đã hai mươi sáu rồi!”
Lê Tường chỉ biết im lặng.
Tuổi hai mươi sáu kia mà, là độ tuổi đẹp nhất của nữ nhi, cớ sao lại tự nhận đã già? Sau đó nàng tốn biết bao công sức, vừa kể chuyện tiếu lâm, vừa thề thốt đủ điều, mãi mới làm cho tiên nữ tiệm sách nở nụ cười tươi tắn.
“Tương nha đầu, ngươi không biết đâu, lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, đã cảm thấy ngươi vô cùng hợp ý ta, vốn dĩ định giữ ngươi lại tiệm sách làm chân sai vặt, chẳng ngờ ngươi đã có nghề nghiệp riêng, khiến ta tiếc nuối mãi không thôi.”
Liễu Kiều lau xong nước mắt thì vứt chiếc khăn sang một bên, sau đó đứng dậy đem hết số dâu tây trên đĩa trút ngược trở lại thùng.
“Ngươi hãy mang chỗ dâu tây này về dùng cùng người nhà đi.”
Lê Tường giật mình kinh hãi, thứ này sao nàng dám nhận? Tần Lục Gia kia dùng giá cao ngất trời mua về với mục đích dỗ dành thê tử, ấy vậy mà giữa đường thê tử hắn lại muốn nhượng lại cho nàng… Rốt cuộc là cớ sự gì đã xảy ra?
“Phu nhân, người cứ giữ lại mấy thứ này mà dùng đi, nếu ta mang cái thùng này về, phụ mẫu ta ắt sẽ kinh hãi.”
“Thế nhưng quả thật ta cũng ăn không hết.”
Đặc biệt là hiện giờ, nàng nhìn thùng dâu tây kia, lại chẳng còn chút hứng thú nào.
---