“Để vài ngày ắt sẽ hỏng mất, thật quá lãng phí.”
“Phu nhân có thể làm thành mứt trái cây, như vậy sẽ giữ được lâu hơn nhiều.”
Trong phòng bếp ở thời hiện đại của Lê Tường có vô số loại mứt cùng các loại rượu trái cây, thảy đều là khi nàng nhàn rỗi vô sự, theo công thức trên mạng mà học hỏi, rồi tự mình thí nghiệm chế biến. Dẫu có thất bại, nhưng cũng không ít loại có hương vị hảo hạng.
Mà mứt dâu tây lại là một trong số những món vô cùng đơn giản.
Lời vừa dứt, lập tức khơi lên hứng thú của Liễu Kiều. Nàng liền gọi Thanh Chi lại, để nàng ta đi chuẩn bị nguyên liệu theo lời Lê Tường dặn dò.
Hôm nay là sinh nhật của Liễu Kiều, Lê Tường cũng muốn thỏa mãn yêu cầu của nàng, dù sao giờ giấc vẫn còn sớm, cùng lắm thì hôm nay nàng đành bỏ một buổi học buổi tối.
“Thanh Chi tỷ, phiền tỷ mang qua vài miếng vải bông sạch, hai bình gốm, một chiếc xẻng gỗ cùng ít đường sang đây. Hơn nữa, những trái dâu tây này cần phải rửa sạch sẽ trước khi ngắt cuống.”
Thanh Chi vốn cần mẫn, lập tức hối hả làm việc. Vài chục cân dâu tây ấy vậy mà nàng ta chỉ thoáng qua một cái đã nhẹ nhàng ôm xuống lầu. Chỉ tốn thời gian một tuần trà, toàn bộ dâu tây đã được rửa sạch sẽ và ngắt cuống.
Lê Tường lấy vải bông bắt đầu thấm khô nước trên những trái dâu tây, nàng vừa nhẹ nhàng lau khô vừa hướng dẫn Liễu Kiều, để hai người cùng nhau thực hiện.
Ai nấy đều biết rằng, tự mình tham gia vào quá trình chế biến món ăn sẽ mang tới cảm giác thành tựu khôn tả.
Liễu Kiều thấy đơn giản, cũng cầm khăn vải lên lau lau. Ban đầu nàng ấy chưa điều chỉnh được lực phù hợp, đã lỡ tay làm nát vài quả. Nhưng chẳng mấy chốc, nàng đã nắm được cách làm, phối hợp với Lê Tường, hai người nhanh chóng thấm khô nước trong dâu tây rồi chuyển qua công đoạn lấy nước cốt.
“Được rồi, giờ đây bỏ dâu tây vào bình gốm, đựng chừng phân nửa bình đi, sau đó hãy đổ đường vào.”
Lê Tường làm bình gốm của mình trước, sau đó đưa đường cho Liễu phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đã hơn phân nửa bình rồi, thêm chừng tám muỗng đường là đủ rồi.”
Liễu Kiều vô cùng nghe lời, nàng ấy nghiêm cẩn làm đúng theo phân lượng Lê Tường vừa dặn.
“Được rồi, được rồi, chỉ cần thêm lượng đường như vậy. Tiếp theo phải nghiền nát rồi đảo đều một lượt cho chúng thấm đẫm đường.”
Hai người cầm chiếc xẻng gỗ ra sức chọc nghiền, chẳng mấy chốc dâu tây trong bình gốm đều bị nghiền nát, từ đó chảy ra rất nhiều nước cốt.
“Như vậy là ổn rồi, đợi thêm chừng mười lăm phút để nước cốt chảy ra thêm, chúng ta mới đặt lên bếp đun.”
Lê Tường ra ngoài tìm Thanh Chi dặn nàng ta dọn chiếc bếp lò nhỏ của Liễu phu nhân vào trong nhà, chuẩn bị nhóm lửa.
Đến nơi đây đã được một tháng, giờ đây kỹ năng nhóm lửa của nàng đã trở nên thuần thục vô cùng. Chỉ có một điều khiến nàng vô cùng ngạc nhiên là khi nhóm lửa bằng than củi của nhà Liễu phu nhân lại chẳng hề bốc khói!
Ở thời hiện đại, có thể bắt gặp vô số loại than củi không khói, nhưng ở một niên đại tương đối xa xưa như thời này, chuyện này quả thật hiếm có khó tìm. Chẳng qua khi ngẫm nghĩ lại thân thế của Liễu phu nhân, nàng lại cảm thấy việc nàng ấy dùng loại than củi này mới là chuyện lẽ thường.
Chừng mười lăm phút sau, hai bình gốm đựng dâu tây đều chẳng còn lại chút trái dâu nào nguyên vẹn. Chỉ thấy toàn nước cốt đỏ ửng, đúng lúc có thể cho lên đun.
Thế nhưng trong nhà chỉ có duy nhất một bếp lò, bởi vậy hai người đành phải đun xong bình này rồi mới chuyển sang bình khác.
Lê Tường nhường vị trí cho Liễu phu nhân, để nàng tự tay đun bình mứt dâu tây đầu tiên. Nàng thì ngồi xuống một bên, vừa chỉ dẫn vừa kể cho Liễu phu nhân nghe những món điểm tâm có thể chế biến từ mứt dâu tây.
Nói đến mứt trái cây, loại nguyên liệu này hiển nhiên có thể tạo nên vô vàn món điểm tâm tuyệt hảo. Dù nàng chẳng tinh thông việc làm điểm tâm, nhưng việc hướng dẫn người khác thì nàng lại thành thạo.
---