Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 187



 

Hiện giờ cửa tiệm nhà nàng mỗi ngày có thể thu về chừng ba trăm đồng bối, thành quả này đã coi như không tồi. Nếu mối giao thương một trăm cân thịt hầm kia có thể duy trì dài lâu, vậy mỗi ngày còn có thể thu thêm được sáu bảy trăm đồng bối.

 

Mỗi ngày thu về nhiều đến vậy, một tháng chắc chắn có thể thu về chừng ba mươi ngân bối! Một năm tức là ba trăm sáu mươi ngân bối rồi!

 

Nghĩ tới đây, Lê Tường lại nhớ đến khoảng nửa tháng trước, khi ấy nàng chỉ ước ao mỗi tháng thu về nửa ngân bối đã khó khăn lắm rồi, nào ngờ hiện tại gia đình nàng còn có thể thu về nhiều đến thế, thực sự… chỉ cần nghĩ đến đã khiến lòng người không khỏi thổn thức.

 

Chỉ là, thành quả này vẫn còn cách xa mục tiêu của nàng lắm.

 

Cho dù nói thế nào đi nữa, việc thuê cửa tiệm vẫn không phải là một kế sách lâu dài. Dẫu cho hiện tại, tính tình của Tần Lục Gia, chủ nhân căn tiệm, tuy không đến nỗi nào. Song người làm nghề buôn bán ắt hẳn nên có một chốn kinh doanh thực sự thuộc về mình. Vị trí nàng nhìn trúng chính là khu vực trung tâm, hoặc những khu vực lân cận trung tâm cũng được.

 

Lê Tường đã từng hỏi thăm qua, giá khởi điểm của một gian cửa tiệm có mặt tiền hơi rộng rãi một chút đã là ngàn ngân bối, càng đừng nói tới tửu lâu hay một khu trạch viện rộng lớn.

 

Quả thật như vậy, mục tiêu của nàng không riêng gì việc sở hữu một tửu lâu của riêng mình, thậm chí nàng còn nhắm tới một khu trạch viện rộng lớn nữa.

 

Tuy nguyện vọng này có chút viển vông, e rằng phụ mẫu sẽ chẳng ủng hộ. Người nhà càng yêu thích niềm vui an ổn kiếm tiền mỗi ngày, chứ không hề có tham vọng bành trướng cửa tiệm.

 

Một mình phấn đấu, tuy khó tránh khỏi sự đơn độc, song nàng cũng thêm phần ý chí phấn đấu.

 

Bởi vậy, cần phải nhanh chóng lên giường an giấc, chờ đến sáng sớm ngày mai nàng còn phải dậy sớm để chế biến lạp xưởng nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau một đêm an giấc thanh tĩnh, đến ngày hôm sau nàng rời giường với tinh thần sảng khoái tràn đầy.

 

Những miếng thịt đã ướp từ hôm qua cũng đã thấm đẫm gia vị. Giờ chỉ cần rửa sạch tràng heo thêm lần nữa là có thể đem nhồi lạp xưởng.

 

Chốn này không có máy móc chuyên dụng để nhồi lạp xưởng, vì vậy Lê Tường đành tìm một cái ống trúc nhỏ nhắn để thay thế. Một đầu tràng heo bọc bên ngoài ống trúc, sau đó xếp gọn số tràng heo còn lại vào. Cứ thế, chỉ cần nhồi thịt vào ống trúc, khi phần dưới được lấp đầy sẽ tự động kéo tràng heo đi xuống, tiết kiệm được không ít sức lực.

 

Nàng và biểu tỷ mỗi người một ống trúc, hơn nửa canh giờ tất bật mới nhồi xong tất cả tràng heo. Tổng cộng được bốn mươi ba xâu lạp xưởng, sau đó chúng được nàng treo lên bệ bếp, ngày ngày hun khói. Đến kỳ ăn Tết, hương vị ắt hẳn chẳng tồi.

 

Hai người họ vội vã thu dọn xong xuôi phòng bếp, vừa vặn lúc này Lê Giang và Lạc Trạch đi mua đồ ăn cũng vừa trở về. Cũng may đầu xương đùi của Lạc Trạch không bị thương tổn gì đáng kể, chỉ cần bôi t.h.u.ố.c trị thương trong hai ngày là có thể khôi phục như cũ. Giờ đây thân thể của hắn đã hoàn toàn lành lặn, chẳng khó nhọc gì mà vác về mấy chục cân đồ ăn tươi ngon.

 

"Ngoài chợ hôm nay cá tươi nhiều vô kể, giá lại rẻ đến bất ngờ, nhân cơ hội này ta đã mua về thật nhiều. Còn có cả cua lông nữa, đã lâu lắm rồi nhà ta không được thưởng thức, ta liền mạnh tay mua hẳn một thùng về đây. Lũ cua này con nào con nấy đều lớn, lớp vỏ bên ngoài sáng bóng, khẳng định thịt vừa đầy đặn lại vừa thơm ngọt vô cùng."

 

Lê Giang cẩn thận đặt thùng cua lông vào một góc sáng sủa, bộ dáng nâng niu như thể đó là một thùng đầy bảo bối quý giá. Khoản tiền lớn đầu tiên mà gia đình bọn họ kiếm được chính là nhờ vào những con cua lông này, ấy thế mà ăn chúng nó lại còn thơm ngon đến vậy, thử hỏi ai mà không yêu thích cho được?

 

Lê Tường nghe những lời phụ thân nói, nàng cũng không khỏi cảm thấy thèm thuồng. Chẳng qua mới sáng sớm, cả nhà không ai có đủ thời gian để sơ chế chúng, đành phải giữ lại đến tối mới có thể thưởng thức.

 

"Phụ thân, người đi nhìn một chút xem cửa hàng của Bạch thúc cách vách đã mở cửa chưa, nếu có thì hỏi họ xem khi nào cần hàng, để con vớt thịt hầm sớm hơn một chút, sau đó còn phải rửa cọ nồi niêu nữa."

 

"A! Được, để ta đi ngay đây!"

 

---