Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 189



 

“A Trạch, hãy tháo ván cửa xuống đi, chúng ta bắt đầu buôn bán!”

 

“Giờ ta đi ngay!”

 

Lạc Trạch nhồi nốt khối bột trong tay, đặt chúng lên bàn, sau đó mới rửa tay, bước ra phía trước mở cửa. Lúc này, bên ngoài đã có ba bốn vị khách nhân đang đợi, họ vừa bước vào cửa hàng đã lập tức gọi món mì thịt hầm.

 

“Thật ngại quá, vị khách đây, thịt hầm của tiệm ta vừa được khách mua hết rồi. Hôm nay tạm thời không có mì thịt hầm nữa.”

 

“Đã bán hết ư?!”

 

Mấy vị khách nhân đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đành phải bỏ qua mì thịt hầm mà chọn món khác vậy.

 

“Vậy cho ta một chén canh sủi cảo chua, chén lớn nha.”

 

“Cho ta một chén mì xào dầu, cũng muốn chén lớn.”

 

“Ta muốn một chén mì tương trộn!”

 

“Được rồi!”

 

Lạc Trạch ghi nhớ các món khách nhân gọi, rồi trở lại phòng bếp báo cho Lê Tường biết. Lúc này, Lê Giang sau khi gánh nước đã trở về, Lạc Trạch lập tức giao lại quầy hàng phía trước cho Lê Giang, còn y thì quay về vị trí của mình, thành thật băm thịt làm nhân.

 

Lê Tường khẽ trầm tư nhìn Lạc Trạch vài lượt. Trí nhớ của tiểu tử này quả không tệ. Chỉ cần xem qua thực đơn vài lượt đã có thể nhớ rõ khách nhân bàn nào gọi món gì, ngày sau nếu phụ thân vắng mặt, để hắn trông nom việc phía trước cũng ổn.

 

Tuyển được vị tiểu nhị này về quả là đáng giá.

 

Lạc Trạch bị nàng nhìn chăm chú đến nỗi nổi cả da gà, đôi tay băm thịt càng lúc càng nhanh và cẩn trọng hơn, e nàng cho rằng y lười biếng.

 

Tiểu nha đầu Lê gia này rõ ràng tuổi còn nhỏ hơn y, nhưng chỉ cần nàng nghiêm nghị nhìn vào, y lại bất giác có cảm giác như mẫu thân đang chăm chú ngắm nhìn mình. Ngay cả khi nàng cất lời, giọng điệu cũng tựa như người lớn, thậm chí Thúy Nhi tuổi lớn hơn nàng cũng chưa hiểu sự đời bằng nàng.

 

Đúng là một chuyện kỳ quái.

 

Thế nhưng làm công tại đây lại rất thoải mái, không những bao ăn ở, còn được phân phát tiền công, nhưng điều quan trọng hơn cả là…

 

Ha ha…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

————

 

Cửa hàng nhỏ bận rộn cả buổi sáng, đến khi khách nhân dần thưa thớt. Lê Tường xoa xoa giỏ tre sau lưng, chuẩn bị đi ra ngoài mua sắm thêm chút gia vị.

 

Cửa hàng Bạch Thị Lương Hành cách đây khá xa, độ vài dãy phố. Song, nếu đi bè trúc xuôi dòng, chỉ tốn độ một nén nhang mà thôi. Bè trúc lại neo sẵn trước cửa, lúc hồi chuyển chỉ cần thêm hai đồng bối là đủ.

 

Vì biểu tỷ cần ở lại trông coi cửa hàng, phòng khi có khách ghé thăm muốn dùng mì, nên nàng đành một mình ra ngoài.

 

Chân vừa đặt lên bờ chốc lát, nàng đã bất chợt bắt gặp một cỗ xe ngựa chở hàng ngang qua trên phố. Vốn dĩ đôi bên chẳng mảy may liên quan, chỉ lướt qua nhau, song, nàng lại ngửi thấy một mùi hương nguyên liệu quen thuộc vô cùng.

 

Rõ ràng tên gọi ấy đã hiện hữu trong tâm trí, nhưng thanh âm ồn ã của phố xá lại khiến nàng phân tâm, nghĩ mãi chẳng thành tên.

 

May mắn thay, nàng lại trông thấy cỗ xe ngựa ấy dừng trước cửa Bạch Thị Lương Hành. Mắt thấy tiểu nhị của tiệm lương thực chuyển hàng xuống xe, cỗ xe lại mang theo số hàng còn lại chuyển đến hai cửa hàng khác.

 

Đó cũng là một cửa hiệu của Bạch thị, nàng nhớ rõ nơi đó chuyên bán hàng khô. Chỉ là thuở trước gia cảnh quá bần hàn, nàng nào dám mơ tới những loại hải sản quý hiếm ấy.

 

Hôm nay cũng nên ghé vào xem xét một phen, nếu có sò khô loại tốt thì thật hay biết mấy, mua về hầm chút cháo để bồi bổ cho cả gia đình.

 

Lê Tường chỉnh đốn lại xiêm y, sau khi cảm thấy mọi thứ đã ổn thỏa, nàng mới bước vào cửa hiệu.

 

Quả đúng là một cửa hiệu chuyên bán hải sản, khí vị thật khác biệt. Không gian bên trong tràn ngập mùi tanh nồng, càng tiến sâu vào, mùi vị càng trở nên nồng đậm, thậm chí còn phảng phất chút ngột ngạt khó chịu.

 

Cửa hiệu này bày trí thông gió thật chẳng ra sao, chẳng trách việc làm ăn lại tiêu điều đến thế.

 

“Cô nương muốn tìm mua thứ gì?”

 

“Cứ để ta tự mình xem xét một phen đã. Đúng rồi, cỗ xe ngựa vừa chở hàng gì đến đó?”

 

Tiểu nhị ngẩn người đôi chút, hắn ngoảnh đầu liếc nhìn bên ngoài một cái, rồi cất tiếng đáp: “Là Thành Hoài bên kia vừa chuyển tới một ít tảo tía thu hoạch đợt đầu. Loại này cực phẩm vô cùng, cô nương có muốn xem thử không?”

 

Chú thích:

 

Tảo tía: Còn gọi là rong biển Toushui.

 

---