"Chà! Chẳng phải Lê nha đầu đây sao, lâu rồi không gặp mặt ngươi."
Chưởng quầy Miêu cười hớn hở đi đến trước mặt Lê Tường, hắn chỉ liếc mắt một cái đã chạm phải sọt đồ ăn sau lưng nàng.
Là người làm trong ngành buôn bán thực phẩm này, hiển nhiên hắn liếc một cái đã nhận ra hàng hóa của Bạch Thị Lương Hành. Chỉ là nha đầu này sắm sửa nhiều đồ như vậy, chẳng lẽ muốn mở một cửa hiệu chăng?
Chẳng lẽ lần trước đôi phụ tử này cầm thẻ trúc hắn viết đã thuê được cửa hàng rồi?
"Lê nha đầu, gần đây ngươi làm ăn phát đạt ở chốn nào vậy?"
"Chưởng quầy Miêu, ngươi quả thật quá lời, ta chỉ làm một chút buôn bán nhỏ, làm sao dám sánh với sự phát đạt của trà lâu nhà ngươi. Gần đây nhà chúng ta có thuê một cửa hàng bán thức ăn ở phố Đông Lâm bên kia. Nhưng ngươi yên tâm, chúng ta tuyệt nhiên không buôn bán bánh bao."
"Ai chà, ta đâu có nghi ngờ gì ngươi."
Suy cho cùng, hai bên đã ký kết khế ước, nếu làm trái phải bồi thường gấp ba. Hắn tin tưởng nha đầu Lê gia sẽ không ngốc dại như vậy.
"Chưởng quầy Miêu, nơi này của ngươi đang có hỷ sự ư?"
"Chính xác! Chủ nhân nhà chúng ta đang có chuyện vui nha. Ba ngày sau thiếu chủ của chúng ta thành hôn, đến lúc đó trà lâu toàn bộ giảm giá năm thành. Lê nha đầu, nếu ngươi có rảnh thì tới đây chơi đi, còn có tiết mục kể chuyện, hát tuồng nữa đấy."
Lê Tường lặng lẽ gật đầu, rồi thưa chuyện đôi lời với hắn, sau đó cáo biệt mà đi.
Nàng chưa từng được thưởng thức những vở tuồng hát kể ở thời đại này, bởi vậy trong lòng cũng nảy ý muốn tới xem một phen. Chỉ là cửa tiệm của nàng vẫn còn phải buôn bán, e rằng không cách nào vãn cảnh được.
Trong lòng có chút tiếc nuối… Ôi chao…
“Này! Ngươi đi đường không nhìn đường sao?”
Lê Tường bị một kẻ dùng sức đẩy mạnh một cái mới hoàn hồn trở lại. Nàng ngẩn người đôi chút, dẫu vừa rồi nàng có đôi chút thất thần thật, nhưng vẫn nhớ rõ mình đi sát lề đường, cớ sao lại va phải người khác?
“Phải chăng ta đã va phải ngươi rồi? Thật thất lễ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cút ngay! Nếu va phải ta thì ngươi đừng hòng yên ổn. Ngọc Nương, mau qua bên này, đừng đi bên đó nữa, coi chừng lại gặp phải nha đầu ngốc nghếch như vậy.”
Nam nhân kia trừng mắt lườm Lê Tường một cái, sau đó đưa vị tiểu thư yểu điệu bên cạnh hắn rời đi.
Lê Tường: “…”
Nàng không tài nào hiểu được, nếu chẳng va chạm vào nhau, cớ sao hắn lại mắng c.h.ử.i nàng?
Thế nhưng cái tên Ngọc Nương này… tựa hồ có chút quen thuộc thì phải!
Ngay sau đó Lê Tường đã nhớ ra Ngũ Đại Khuê, chính là kẻ từng tới cửa tiệm của nàng gọi món, lại dùng tới một ngân bối để thanh toán.
Tuy nàng không thấy mặt hắn, nhưng cửa tiệm của nàng chỉ có chút diện tích nhỏ hẹp như vậy, nàng cũng nghe thấy thanh âm của hắn mấy lần. Dường như lúc ấy hắn có gọi nữ nhân đi cùng hắn là Ngọc Nương.
Vậy ra nam nhân vừa rồi chính là phụ thân của Ngũ Thừa Phong.
Hừ! Đúng là tiện phu dâm phụ!
Gặp phải hạng người như thế, khiến cho suốt đoạn đường này nàng không còn lòng dạ thưởng ngoạn cảnh sắc. Mãi tới khi trở về bên trong cửa tiệm, lòng dạ mới vơi đi vài phần phiền muộn.
“Biểu muội, ngươi mua những thứ gì vậy? Chẳng mấy chốc đã chực trào cả ra khỏi giỏ rồi.”
Quan Thúy Nhi qua giúp đỡ nàng rửa sạch những vật trong giỏ, lại phát hiện ngoại trừ mấy thứ gia vị nàng ấy nhận ra, những thứ còn lại đều là vật lạ.
“Mấy thứ này là gì? Hương vị sao lại kỳ lạ đến thế, chẳng ngửi ra mùi thơm nào. Đây là vật chi đây?”
Lê Tường đặt những gia vị ra bên ngoài, vừa quay đầu lại đã thấy trên tay biểu tỷ đang cầm hàu biển khô lên mũi mà ngửi.
Mấy con hàu biển tươi nồng nặc mùi tanh, đương nhiên những con hàu phơi khô này cũng chẳng thơm tho hơn là bao.
“Đây là hàu biển khô, đều là hải sản mang từ thành Hoài bên kia tới, trông thì không đẹp mắt, ngửi cũng chẳng thơm tho, nhưng chế biến thành món ăn lại rất ngon đấy. Chờ khi rảnh ta chế biến, cho ngươi nếm thử ắt sẽ rõ. Thôi được rồi, lại đây nào, giúp ta mang hết thảy vào tủ bếp.”
---