Một tiểu nha đầu như nàng ta, dựa vào đâu mà dám trèo lên đầu những kẻ đã chìm đắm trong ngành ẩm thực bao năm như bọn chúng?
Lê Tường cũng chẳng buồn duy trì thái độ ôn hòa, từ từ chiếm lấy lòng người của bọn chúng. Nàng chỉ cắm phập con d.a.o trong tay xuống tấm thớt gỗ trên bàn một cái, sau đó cất giọng uy nghiêm dõng dạc:
“Hôm nay là ngày vui của chủ nhân các ngươi, ta đến đây chỉ để làm một bữa cơm. Làm tốt thì có tiền công, làm không tốt thì sao? Cùng lắm chỉ bị mắng một trận mà thôi. Bản thân ta đã có cửa hàng riêng, chẳng cần đến phủ này tranh miếng cơm manh áo với các ngươi. Nhưng các ngươi thì sao? Nếu bởi vì lười biếng mà làm hỏng bàn tiệc hôm nay, thử nghĩ xem, sau này các ngươi còn có thể tiếp tục làm việc tại phòng bếp Liễu trạch này hay không?”
Vừa nghe Lê Tường nói ở ngoài nàng đã có cửa hàng, không cần phải bước vào đây tranh một vị trí trong phòng bếp này, chư vị đầu bếp kia lập tức thở phào một hơi. Chúng cũng dứt khoát đưa mắt ra hiệu cho đám đệ tử, sau đó tất thảy đều thoắt cái trở nên cần mẫn hẳn lên.
“Biểu tỷ, trước tiên tỷ hãy nhào bột đi. Hôm nay cần làm ba bốn món dùng nguyên liệu bột mì đó, nhớ nhào cho nhiều một chút.”
“Vâng!”
“Sư phụ Ngô, xin phiền người làm thịt bốn con cá mè, mỗi con chừng một cân.”
“Được, ta làm ngay đây.”
“Sư phụ Lư, đem mười con gà kia đi làm thịt. Sau khi làm sạch lông, hãy gọi ta qua.”
“Đã rõ!”
Lê Tường âm thầm điểm lại thực đơn đã chuẩn bị. Chẳng mấy chốc, nàng đã phân chia việc xử lý nguyên liệu cho tất thảy mọi người. Hơn chục người trong phòng bếp cùng chung sức, quả nhiên tốc độ nhanh gấp bội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một canh giờ sau, công việc chuẩn bị đã gần như hoàn tất. Gà cần hầm thảy đều đã lên bếp. Tám món nóng, bốn đĩa rau trộn cùng các món ăn kèm đã được xử lý gọn ghẽ, tất cả được đặt hết sang một bên. Phần bí đỏ dùng làm vỏ sủi cảo do Lê Tường tự tay phụ trách cũng đã hoàn thành.
“Biểu tỷ, tỷ hãy gói toàn bộ số vỏ sủi cảo này, nhớ cố sức gói cho đồng nhất kích cỡ. Mỗi lồng hấp chứa được mười sáu chiếc, lát nữa ta sẽ qua sắp xếp.”
“Vâng, vâng!”
Quan Thúy Nhi mang nhân sủi cảo đã trộn tinh xảo qua, tiếp đó liền bắt tay vào gói sủi cảo.
“Cho lửa mạnh hơn chút nữa, dầu vẫn chưa đủ nóng.”
Lê Tường mang thịt ba chỉ ra, thử xem nhiệt độ dầu. Đến khi cảm thấy đã đủ nóng, nàng mới bỏ toàn bộ số thịt ba chỉ đó vào trong chảo dầu.
Đây là một món ăn khá khó nhằn trong đêm nay, món mai thái khâu nhục, một món ngon ăn hoài không ngán. Thịt ba chỉ đã chần sơ qua nước sôi, sau đó thoa đều tương lên khắp bề mặt, rồi đem bỏ vào chảo dầu chiên chừng một chén trà nhỏ. Kế đó vớt ra để nguội, thái thành từng lát mỏng để dùng dần.
Thật ra, cải mai muối phơi khô là món mà người thôn dã nơi đây thường xuyên chế biến, Lê Tường đã từng nếm qua. Hương vị cải mai muối của họ kỳ thực còn thơm ngon hơn món nàng tự làm, bởi vậy nàng lập tức chọn mua ở chợ.
Hiện giờ chỉ cần đem cải mai khô kia cho vào chút dầu xào sơ, đừng quên thêm chút hạt tiêu, tương dầu làm nền. Đợi khi xào xong cải mai khô, lại xếp thịt ba chỉ đã thái miếng lên trên. Tổng cộng bốn bát khâu nhục, tất thảy đều cho vào lồng hấp, kế đến dùng lửa lớn hấp cho đến khi chín nhừ là được.
Hoàn tất món này, Lê Tường lại tiếp tục tất bật mang mấy con gà hầm ra ngoài để nguội.
Đây là một món ăn thường thấy trong những ngày lễ tết, hoặc những sự kiện thường nhật như hôn sự, tang sự của tộc nhân vùng sơn cước.
---