Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 198



 

“Dùng xong bàn tiệc này, ta nhất định phải diện kiến nhân tài nấu nướng kia một phen. Quả thực đã bỏ ra không ít tâm tư, Hoài ca kia thật có phúc, phòng bếp nhà hắn lại chiêu mộ được kẻ tài hoa đến vậy.”

 

“Ta cũng nguyện được gặp, món rau trộn thịt gà xé này hợp khẩu vị của ta lắm!”

 

Nghe lời này, trong lòng Liễu Kiều chợt dấy lên một cỗ ghen tị không tên.

 

Người vừa cất lời chính là đường tỷ của nàng, Liễu Thường, cũng đã gả vào nhà kinh thương, ra tay rộng rãi vô cùng.

 

Nếu Lê cô nương chịu ghé qua đây, e rằng các vị ấy sẽ ban thưởng không ít bạc nén. Chẳng qua nếu tiểu nha đầu ấy không muốn tiếp xúc quá nhiều người, tốt nhất nên bảo Thanh Chi báo trước cho nàng một tiếng, sau khi đồ ăn dọn xong hãy mau chóng trở về ngay.

 

Kẻo đến lúc đó, đôi bên lôi kéo không dứt, lại dễ bề đắc tội với người khác.

 

“Thanh Chi…”

 

Liễu Kiều gọi Thanh Chi lại, ghé tai dặn dò vài lời. Thanh Chi lập tức xoay mình lui về hậu bếp.

 

“Kiều Kiều muội muội, muội cùng nha đầu Thanh Chi kia đang to nhỏ chi vậy? Lại còn ghé tai thì thầm, e rằng chúng ta sẽ nghe trộm chăng?”

 

Liễu Thường lập tức nhân cơ hội này mà khơi chuyện, Liễu Kiều cũng đã quen với thói lôi kéo này của thị rồi.

 

Từ xưa đến nay, vị đường tỷ này vẫn luôn đố kỵ với hồi môn của Liễu Kiều. Ấy cũng phải thôi, bởi nàng ấy được hồi môn nào là phòng ốc, nào là khế đất, nhiều đến vậy kia mà.

 

Cũng vì lẽ đó, hàng năm mỗi khi gặp mặt, thị đều không ít lần nói những lời châm chọc. Vị đường tỷ này quả thật là kẻ phiền nhiễu không dứt. Thế nhưng đường tỷ đâu có hay, thị hâm mộ hồi môn của Liễu Kiều, thì Liễu Kiều lại ngưỡng mộ đường tỷ đó sao. Tốt xấu gì bên mình đường tỷ cũng có một người ăn nói khéo léo, hầu hạ ân cần...

 

“Ta còn có thể nói gì đây? Chỉ là muốn biết hậu bếp còn món gì nữa thôi. Chẳng lẽ Tam tỷ tỷ không thấy hiếu kỳ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng vừa dứt lời, đã khiến Liễu Thường kia nghẹn lời, vị đường tỷ ấy hừ lạnh một tiếng rồi đành ngậm miệng.

 

Hai tỷ muội này vốn dĩ đã khắc khẩu từ trước. Tưởng rằng khi cả hai đều đã về nhà chồng, quan hệ sẽ có phần hòa hoãn hơn, nào ngờ bấy nhiêu năm trôi qua, mỗi khi chạm mặt, cả hai vẫn chưa từng cho nhau sắc mặt tốt đẹp bao giờ.

 

Thế nhưng, các bậc bề trên nhìn thấy cuộc tranh đấu của hai nàng cũng chỉ là lời qua tiếng lại, chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục, vì vậy cũng mặc kệ bọn họ.

 

Chẳng mấy chốc, Thanh Chi đã quay trở lại yến hội, có điều nàng không về một mình, mà còn mang theo hai món đồ ăn nữa.

 

“Món đen thui này là thứ gì vậy, ta đoán không ra…”

 

Chẳng những chẳng ai đoán ra, mà tất thảy mọi người đều chẳng có hứng thú động đũa. Chỉ duy có Liễu Kiều, nàng nhớ lại bình canh đậu xanh hầm xương thuở trước, dẫu màu sắc chẳng mấy bắt mắt nhưng hương vị lại cực kỳ tươi ngon. Nhờ có tiền lệ lần trước, nên lần này nàng không hề xem thường món ăn đen thui kia.

 

Lê Tường cô nương làm đồ ăn nhất định sẽ rất ngon, nàng tuyệt đối tin tưởng vào tiểu nha đầu ấy!

 

“Món này tên gọi Chưng Chưng Nhật Thượng. Được làm từ thịt ba chỉ hảo hạng, từng lớp từng lớp chồng chất lên nhau rồi đem hấp cách thủy mà thành. Thứ đen tuyền kia chính là cải mai khô, ăn vào cũng rất ngon miệng.”

 

Dù Thanh Chi đã khẳng định món ăn này thực sự đáng nếm, nhưng vẫn không một ai chịu đưa tay dùng thử. Mãi cho đến khi Liễu lão phu nhân là người đầu tiên gắp một miếng thịt nhỏ, bà liền khẽ reo lên một tiếng.

 

“Lão bà tử ta thích món ăn này! Quả thật ăn thử một miếng chẳng uổng công chút nào! Miếng thịt mỡ chẳng cần nhai đã tan chảy trong miệng, mà lại không hề ngấy. Thịt nạc vừa thơm vừa mềm, thực sự quá đỗi ngon lành!”

 

Lão phu nhân ăn uống cực kỳ vui vẻ, thậm chí còn liên tiếp dùng thêm ba miếng, bát cơm ngô trong chén cũng vơi đi một nửa.

 

Liễu Kiều cũng nếm thử nửa miếng, quả thật là mỹ vị, chẳng qua chỉ cần nghĩ tới hình ảnh nhiều thịt mỡ như vậy dồn lại một chỗ, nàng liền vơi đi vài phần hứng thú muốn dùng thêm.

 

---