Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 2



 

Lê Tường mở choàng mắt kinh ngạc, đỉnh đầu xuất hiện mấy cái đầu người to lớn suýt khiến nàng kinh hãi đến ngừng thở. Ba nam nhân xa lạ, nàng không hề quen biết một ai trong số họ!

 

“Các ngươi là…”

 

“Tương Nhi, con vẫn còn sống! Phụ thân suýt bị con hù c.h.ế.t rồi!”

 

Nam nhân với cặp mắt hồng hồng vì xúc động, dáng vẻ vô cùng tủi thân, lại có chút buồn cười.

 

Khoan đã! Phụ thân?!

 

“Phụ thân?”

 

Nam nhân lông mày rậm, mắt to khẽ đáp một tiếng, nâng nàng dậy, đoạn xoay người tiến vào khoang thuyền.

 

“Tương Nhi, trước tiên con hãy thay bộ y phục ướt này ra đi, phụ thân sẽ nấu cho con chút nước nóng để tắm cho ấm người.”

 

Lê Tường nhìn mọi thứ trước mắt mà mắt chữ A mồm chữ O, đầu óc quay cuồng tựa hồ có mấy chục con ong vỡ tổ bay loạn.

 

Đây là nơi nào? Ta là ai? Người vừa tự xưng phụ thân kia lại là ai?

 

Y phục bọn họ khoác lên người mang đậm nét cổ xưa, nhìn thế nào cũng chẳng giống y sư trong bệnh viện. Hơn nữa rõ ràng một khắc trước nàng còn nằm ở bệnh viện, cớ sao giờ lại trên khoang thuyền này?

 

Chẳng lẽ… nàng đã xuyên không rồi sao?!

 

Lê Tường cũng từng đọc qua vài cuốn tiểu thuyết về chuyện xuyên không như vậy. Trước kia nàng còn cùng hai tri kỷ của mình thưởng lãm, khi đó nàng còn ngây thơ luận bàn nếu bản thân xuyên không thì sẽ làm sao để mưu sinh.

 

Hồi đó nàng đã nói gì nhỉ? À, nàng đã nói rằng nếu có cơ hội, nàng muốn ở cổ đại mở một quán trà nhỏ, dù sao tay nghề nấu nướng của nàng cũng chẳng tệ chút nào.

 

Hắt xì!

 

Lê Tường hắt hơi một cái, phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn lại, y phục trên người vẫn còn thấm đẫm nước, thảo nào nàng lại thấy lạnh đến vậy.

 

Nàng cũng không kịp suy nghĩ bộ y phục trên thân mình kỳ lạ ra sao, chỉ thấy thân thể này quả thật quá nhỏ bé ốm yếu, phải mau chóng tìm một bộ y phục nữ trong khoang để thay ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng nàng tìm mãi không thấy y phục nữ, toàn bộ đều là vật liệu đ.á.n.h bắt cá. Có hai bộ y phục cũ ở trong góc, một bộ nhìn rộng thùng thình, ắt hẳn là của vị “phụ thân” kia rồi.

 

Xem ra nguyên chủ chẳng may rơi xuống nước rồi được cứu vớt, nhưng không kịp cứu sống lại, bởi vậy nàng mới xuyên không, tỉnh lại trong thân thể này.

 

Dẫu cho cảm thấy thật hoang đường, nhưng nàng đã nhanh chóng chấp nhận sự thật này.

 

Ngoại trừ có đôi chút luyến tiếc Minh Nguyệt và Kiều Kiều, nàng đối với cuộc sống hiện đại cũng chẳng còn gì để lưu luyến.

 

Thân thể hiện tại tuy gầy gò ốm yếu, nhưng điều trọng yếu là nàng không còn cảm thấy đau đớn giày vò nữa!

 

Trời xanh nào thấu, mỗi ngày nàng phải chịu đựng cơn đau ấy giày vò thống khổ đến nhường nào. Có thể thoát khỏi căn bệnh ung thư dạ dày quái ác kia chính là điều bao người hằng mơ ước và khẩn cầu.

 

Đã xuyên không đến đây, vậy thì cứ thuận theo mà chấp nhận, an phận sống tiếp cuộc đời này thôi.

 

Lê Tường thay quần áo xong vẫn cảm thấy hơi lạnh, bèn lấy bộ đồ rộng nọ khoác thêm vào. Nàng hơi mệt mỏi, đầu óc choáng váng, tựa vào vách thuyền một lát là thiếp đi ngay.

 

Ngoài khoang thuyền, sau khi Lê Giang tiễn đưa hai người bằng hữu xong liền quay về. Ông bước vào trong khoang mà chẳng nghe thấy động tĩnh gì.

 

Lê Giang lớn tiếng gọi nữ nhi vài tiếng nhưng không một tiếng đáp lời. Vén rèm bước tới, ông hoảng sợ đến mức tim muốn ngừng đập.

 

Cũng may sau khi dò xét hơi thở, mới hay Lê Tường đã phát sốt rồi thiếp ngủ đi. Đến lúc này, ông mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Có điều ông ngẫm nghĩ, dù cơn sốt không quá nghiêm trọng, nhưng cần phải nhanh chóng về nhà sắc t.h.u.ố.c ngay mới được.

 

Chẳng phải Lê Giang không nỡ tiêu tiền đưa nữ nhi đi khám thầy thuốc, chỉ là trong túi ông thực sự chẳng còn chút tiền nào. Trong nhà lại có một người vợ đang mang trọng bệnh, số tiền bán cá ngày hôm nay đã dùng mua lương thực hết thảy.

 

Nói đi nói lại rốt cuộc vẫn là do mình bất tài.

 

Lê Giang có phần ủ dột, khua mái chèo cho thuyền quay mũi rồi trở về nhà.

 

Ngoài cửa, Quan thị đang sưởi nắng, tay nhặt đậu. Vì quá chăm chú nên không hay thuyền nhà đã cập bến. Chờ đến khi nghe động tĩnh, quay đầu lại nhìn, liền thấy nữ nhi bảo bối đang được trượng phu cõng về nhà.

 

---