Lê Tường làm như không nghe thấy, thành thật mà chăm chú nhìn vào chiếc bình gốm đang hầm cháo cải trắng.
Đây là bữa ăn đầu tiên của nàng ở nơi này!
Lê Tường liền đi gọi song thân ra dùng bữa cùng.
Cháo trắng phối cùng sắc xanh của hành và cải trắng liền trở nên ngon mắt vô ngần, chỉ ngửi mùi vị thôi đã khiến bụng nàng cồn cào thèm thuồng.
Thời đại này dường như hiếm thấy gạo trắng. Trong ký ức của nguyên chủ, lương thực chủ yếu là các loại đậu, ngô và kê. Ngô, trong mắt nàng, tựa như hạt kê của thế gian mình từng sống.
Kê mễ thì dinh dưỡng thấp một chút, vị cũng không được ngon, ăn vào dính dẻo như gạo nếp, nhưng giá thành ở đây lại đắt hơn so với ngô. Bởi lẽ nó có thể xay thành bột phấn để làm bánh điểm tâm, còn ngô thì chỉ có thể đem đi nấu cháo hoặc chưng cơm.
Lê Tường có chút tiếc nuối vì mình không sớm đăng ký khóa học làm bánh điểm tâm. Nếu lúc ấy nàng đã đi học, bây giờ cũng có thể chuyển sang nghề bán điểm tâm rồi vậy.
Điểm tâm ở trấn trên ít nhất cũng phải tốn mấy chục đồng mới mua nổi một cân, mà chi phí đại khái chỉ tốn vài đồng, quả là món lợi kếch xù.
Thật là đáng tiếc, Lê Tường không học làm điểm tâm mà chỉ học nấu ăn. Kỳ thực sở trường của nàng là làm bánh bột ngô cùng các loại bánh bao, tiếc là lại không có bột mì để mà làm…
Có điều, hình như cũng chưa chắc là không tìm thấy. Rốt cuộc nguyên chủ phần lớn đều đi theo phụ thân bán cá trong trấn, khó có dịp vào thành mà có vào cũng chỉ quanh quẩn ở bến tàu. Những cửa tiệm bán lương thực lớn nàng đều chưa từng có cơ hội tiếp xúc qua, nên không rõ cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
“Tương Nhi, đang nghĩ gì vậy, cháo đã nguội mất rồi này.”
Quan thị tiếp nhận chiếc muỗng trong tay nữ nhi, lại cầm lấy rồi quơ quơ trước mặt của nàng.
“Có phải con còn khó chịu chăng? Hôm nay cứ nghỉ ngơi ở nhà đi.”
“Không cần, không cần, con tốt hơn rồi mà, nương không cần lo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường mỉm cười, tinh thần có vẻ tươi tỉnh, quả thực trông không có việc gì. Bấy giờ Quan thị mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi lấy nước để hai phụ tử rửa mặt.
Sau khi dùng xong bữa sáng vô cùng giản dị, hai phụ tử liền chuẩn bị lên thuyền ra khơi.
Tuy trong đầu có muôn vàn ký ức về việc chèo thuyền đ.á.n.h cá, nhưng thực tế đối với Lê Tường lại vô cùng mới lạ, cho nên nàng khó tránh khỏi có chút phấn khích.
Nhìn con thuyền nhẹ nhàng lướt trên mặt nước biếc, tựa một cánh én nhỏ, Lê Tường chẳng kìm được lòng mà thò tay nghịch nước. Nào ngờ, vừa chạm vào mặt nước, chiếc thuyền liền lún sâu xuống, khiến nàng hoảng sợ vội vàng rụt tay lại, bám chặt lấy mép thuyền.
“Đại Giang thúc, phiền ngươi rồi.”
Một thanh âm trầm khàn vang lên, rõ ràng là đang trong giai đoạn vỡ giọng của thiếu niên.
Lê Tường không cần quay đầu lại liền biết đây là nhi tử của Kiều thẩm ở nhà đối diện, thường được gọi là Ngũ lão tứ.
Mỗi ngày hắn đều sẽ ngồi thuyền của nhà mình để đi lên trấn làm công ở bến tàu.
Một thiếu niên chỉ mới mười bốn tuổi, mỗi ngày đã phải ra bến tàu dọn dẹp hàng hóa, khiêng vác những sọt cá nặng trịch. Ngẫm lại, nàng không khỏi có chút đồng cảm với hắn.
Ở những nhà khác, đệ đệ út được nâng niu, sủng ái như ngọc trong tay, còn hắn thì sao? Thân phận hèn mọn, chẳng khác nào cây cỏ dại ven đường!
Từ nhỏ đã không có tên họ tử tế đã đành, vừa tròn mười bốn tuổi đã phải ra ngoài làm lụng phụ giúp gia đình.
Điều kiện Ngũ gia rõ ràng cũng không kém. Ngũ đại thúc còn theo họ hàng thân thích lên trấn làm việc trong tiệm vải, tiền công còn hậu hĩnh hơn nghề đ.á.n.h cá, cả nhà đều ăn ngon mặc đẹp. Chỉ có Ngũ lão tứ này là ăn vận kém cỏi nhất, mà công việc lại nặng nhọc nhất.
Ai không biết còn lầm tưởng hắn chẳng phải cốt nhục của gia đình họ vậy.
Trước kia nguyên chủ cũng từng hỏi phụ mẫu mình về chuyện này. Nương của nàng nói rằng, năm ấy nàng cùng những người trong thôn đã tận mắt thấy Kiều thẩm sinh hạ Ngũ lão tứ ngay trên mặt đất, trên cổ tay đứa bé còn lưu vết đỏ, quả quyết không sai được.
---