Lê Tường theo bản năng liếc nhìn thiếu niên đang ngồi ở đầu thuyền. Một thân áo ngắn vải bố đơn bạc, giày rơm cũ nát.
Có lẽ vì thiếu ngủ, vừa lên thuyền, hắn đã ôm lấy đôi chân mà vùi đầu vào đó nghỉ ngơi. Trên cổ tay quả nhiên có một vết đỏ lớn tựa đồng tiền.
Nhìn hắn xong, Lê Tường lại nghĩ đến ba đứa trẻ khác của Ngũ gia, không khỏi cảm thán Kiều thẩm kia đúng là quá đỗi thiên vị.
Tựa hồ nhận ra có người đang dõi mắt, Ngũ lão tứ khẽ nhúc nhích thân mình rồi ngẩng đầu. Lê Tường vội quay mặt đi, vờ như đang thưởng ngoạn cảnh sông nước.
Thuyền chậm rãi trôi xa, bờ sông cùng những mái nhà cũng dần khuất bóng và thu nhỏ lại.
Kỳ thực, con đường từ nhà đến trấn chẳng mấy xa. Tư gia của nàng chỉ cách trấn An Lăng một nhánh sông nhỏ, chưa tới ba mươi phút đã có thể tới nơi, lại mất thêm khoảng một nén nhang thì tới bến tàu.
Lê Tường chuyên chú ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, sau đó âm thầm ghi nhớ tất thảy vào lòng. Chỉ dựa vào mớ ký ức ít ỏi trong đầu, nàng trước sau vẫn cảm thấy bất an, bởi vậy cứ gặp điều gì mới lạ, nàng liền lập tức khắc ghi.
Cảnh sắc sông núi nơi đây quả thực mỹ lệ khôn cùng, đúng là phong cảnh mà Minh Nguyệt hằng yêu thích nhất. Kế hoạch thưởng ngoạn núi non Quế Lâm, tiếc thay, vì bệnh tình mà nàng đành gác lại.
Nghĩ đến hai cố hữu thân thiết ở thế gian cũ, tâm tình Lê Tường chợt chùng xuống. Gần hai mươi năm bầu bạn, nàng thực sự cảm thấy vô cùng luyến tiếc.
Mãi đến khi Ngũ lão tứ rời thuyền, nàng vẫn trầm tư suy nghĩ, chẳng hề hay biết.
“Tương Nhi, đứa nhỏ đó cũng rất đáng thương, con cũng đừng phiền lòng. Dù sao chúng ta cũng tiện đường, cùng lắm chỉ mất thêm một nén nhang mà thôi, không có ảnh hưởng gì mấy.”
Lê Tường: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ thân dường như đã hiểu lầm điều gì đó rồi…
Nàng nhớ lại việc Ngũ lão tứ mỗi ngày đều có thể xin đi nhờ thuyền nhà mình, ấy là bởi Kiều thẩm từng hứa sẽ trả công bằng cải trắng. Song kỳ thực, chờ mãi mà một cây cải cũng chẳng thấy tăm hơi.
Nguyên chủ vốn chẳng hề ghét bỏ Ngũ lão tứ, chỉ là căm ghét Kiều thẩm kia ham chiếm tiện nghi, nên đôi khi mới bộc lộ đôi phần bất mãn.
Vừa rồi nàng nhớ đến hai cố hữu thân thiết của mình, bởi vậy tâm trạng mới không mấy tốt đẹp. Có lẽ vì lẽ đó mà phụ thân mới hiểu lầm ta chăng.
“Phụ thân, vừa rồi là do ta mải suy nghĩ chuyện khác, chưa chú ý tới người trên thuyền. Chúng ta đi thôi, thả lưới đi.”
Trời đất bao la, kiếm tiền mới là trọng sự. Những việc vặt vãnh khác nào đáng bận tâm.
Lê Giang gật đầu, vung mạnh mái chèo, thuyền đ.á.n.h cá chậm rãi rẽ sóng hướng về bến tàu. Lê Tường bắt đầu sửa sang lưới cá, chuẩn bị cho việc hạ lưới.
Việc tiêu hao nhiều sức lực như vậy tạm thời nàng không đảm đương nổi. Nguyên chủ cũng đã từng thử qua, nhưng dẫu cho có dốc cạn sức lực toàn thân, tấm lưới đ.á.n.h cá cũng chẳng thể trôi ra xa được. Bởi vậy, việc này vẫn phải để phụ thân đảm nhiệm, đến lúc thu lưới nàng chỉ cần phụ lực kéo một tay là xong.
Hai phụ tử bọn họ đã sinh sống trên chốn sông nước này bao năm qua, nên tất cả ngư dân đều quen thuộc. Nghe tin Lê Tường hôm qua chẳng may rơi xuống nước, hôm nay vừa gặp đã ân cần hỏi han nàng.
Bọn họ còn biếu tặng mấy con cá nhỏ cùng một ít quả dại để Lê Tường ăn, cho rằng đó là thứ an ủi tâm hồn, xua tan nỗi sợ hãi cho nàng.
Dù lễ vật ít ỏi nhưng tấm lòng thật đáng quý, những ngư dân thuần phác này đều được Lê Tường khắc ghi trong tâm khảm. Nàng thầm tự nhủ ngày sau nếu có cơ hội, ắt sẽ báo đáp ân tình này.
“Phụ thân, những món này chúng ta đừng bán đi. Đem về cho nương ăn hoặc nấu canh tẩm bổ cũng được.”
---