Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 9



 

Tuy rằng ở đây có vô vàn cá trích, nhưng mùi vị của nó lại rất thơm ngon, vì vậy kẻ mua cũng chẳng hiếm. Hơn nữa, những gia đình có sản phụ nghe lang trung khuyên nhủ canh cá trích giúp người mẹ có nhiều sữa, nên bọn họ đều không ngại bỏ tiền ra mua.

 

Một con cá trích lớn bằng bàn tay người trưởng thành có giá còn cao hơn hai cân cá trắm cỏ, bởi vậy ngày thường khi hai phụ tử Lê gia bắt được cá trích đều đem đi bán sạch.

 

Không phải Lê Tường tự thèm thuồng, chỉ là trong trí nhớ của nàng, một tháng nay ba bữa trong nhà đều không có lấy một chút mồi mặn nào.

 

Buổi sáng nhìn khí sắc Quan thị chẳng mấy tươi tắn, nàng cũng đã nghĩ hôm nay phải dặn dò phụ thân mang cá về nhà nấu bữa.

 

Tiền bạc thì có thể từ từ kiếm, nhưng thân thể là quan trọng nhất. Nếu thân thể mà suy kiệt ốm đau, lấy sức lực đâu ra để đi kiếm tiền?

 

Từ trước đến nay, Lê Tường luôn biết rõ điều gì là cốt yếu, điều gì là thứ yếu.

 

Lê Giang nghe nữ nhi thưa xong thì lòng cũng khẽ ngập ngừng. Ông nhớ đến đúng là nhà mình đã lâu không có lấy một món mặn, vội vàng gật đầu nói: “Cá này là do Cừu thúc biếu tặng con, con muốn định đoạt ra sao cũng được.”

 

“Cảm ơn phụ thân!”

 

Lê Tường được toại nguyện, lòng vô cùng thỏa mãn, vui vẻ đem cá trích đặt vào chậu nhỏ trong khoang thuyền.

 

Vừa xoay người định bước ra ngoài thì nàng vô tình thấy một cái lưới nhỏ, nàng liền tiện tay cầm theo ra ngoài.

 

Lỡ như có một con cá ngốc nghếch, to lớn nào đó đi ngang qua đây, nàng chỉ cần thả lưới xuống là có thể gom được một mẻ ngoài mong đợi rồi còn gì. Dù sao thì Lê Tường luôn tin vào tín niệm: Cơ hội luôn mỉm cười với kẻ có chuẩn bị.

 

Một mẻ lưới nhanh chóng được thả xuống.

 

Bắt cá ở cổ đại chẳng thể sánh với hiện đại. Chỉ cần ném lưới kèm phao là chờ buổi chiều hoặc qua vài ngày rồi quay lại thu. Nơi này thả lưới còn phải nắm giữ dây thừng, mỗi nửa canh giờ lại thu lưới một bận.

 

Một ngày dài như vậy, nếu chỉ thả lưới hai ba lần rồi không bắt được cá thì sẽ thiệt thòi lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hơn nữa sau khi vớt lưới đ.á.n.h cá lên còn phải gỡ rối, rồi lại chải vuốt một lần nữa, công việc này cũng tiêu tốn không ít thời gian. Gia cảnh khá giả thì có thể dự phòng hai tấm lưới trên thuyền, dùng thay phiên nhau, nhưng nhà nghèo khó như Lê gia thì chỉ đành luân phiên dùng mỗi một tấm lưới.

 

Những nhà khác một ngày thu được đến bốn năm thùng cá, nhà nàng đại khái chỉ thu được hai ba thùng là đã may mắn. Cá ít thì tiền ít, việc tích trữ tiền mua lưới cũng càng xa vời thêm, vòng luẩn quẩn này cứ thế xoay vần không ngừng.

 

Lê Tường cũng chẳng khỏi đau đầu, nhìn cảnh đẹp chung quanh mà tâm tình cũng khó lòng tốt lên được.

 

“Phụ thân, tổng cộng thì nhà ta còn thiếu người trong thôn bao nhiêu bạc?”

 

“Cũng không nhiều lắm, rất nhanh sẽ trả xong thôi. Con bé như ngươi không cần nhọc tâm lo liệu những việc này.”

 

Lê Giang hiển nhiên không muốn đem tình cảnh thực tế trong nhà nói cho nữ nhi.

 

“Phụ thân! Con đã mười ba tuổi rồi, cũng đã sắp đến tuổi cập kê, trong nhà có chuyện gì mà con lại không thể biết được chứ?”

 

“Được rồi, được rồi, Tường Nhi nhà ta đã là đại cô nương rồi.”

 

Nói đến mấy từ "đại cô nương", Lê Giang muốn khẽ bật cười. Nhưng nghĩ tới cảnh nữ nhi trưởng thành liền phải gả chồng, mà trong nhà lại chưa tích cóp được chút của hồi môn nào cho nàng, lòng vốn đã trĩu nặng như đá tảng giờ lại thêm phần áy náy giày vò, khiến hắn gần như không thở nổi.

 

“Phụ thân, có phải nên thu lưới rồi không?”

 

“A! Đúng vậy, nên thu rồi.”

 

Lê Giang xoa hai mắt, cố nén vị chua chát trong lòng, tiến đến đằng trước để kéo lưới. Hai cha con đồng lòng hiệp lực, từng chút một kéo cái lưới đ.á.n.h cá nặng trĩu lên.

 

“Phụ thân! Hình như có cá lớn!”

 

Ánh mắt của Lê Tường rất tinh tường, con cá kia dưới nước vừa hé lộ cái bụng đã bị nàng nhìn thấy.

 

---