Năm thứ ma maơi tư triều Đại Chu, thiên hạ đại hạn.
Chẳng những suốt ba tháng không mưa, ông trời còn keo kiệt đến mức không ban nổi một luồng gió.
Thời tiết vốn đã oi bức khô khát, cửa sổ cửa phòng lại bị đóng kín.
Chỉ cố ý chừa lại một khe cửa, để tiếng kêu t.h.ả.m thiết, thê lương của hai nha hoàn thân cận của đích tỷ có thể truyền ra xa, nhưng vẫn rõ ràng đến rợn người.
Trượng hình đ.á.n.h vào sống lưng đã dính đầy m.á.u thịt, tiếng nện trở nên trầm đục, như đ.á.n.h thẳng vào xương.
Ta quỳ trên đất, quỳ đến mức đầu gối hoàn toàn mất đi cảm giác.
Mồ hôi tuôn như mưa, lớp y phục lót dính bết vào da thịt, đưa tay lau thử, mới phát hiện trong lòng bàn tay cũng đã ướt sũng từ lúc nào.