Đường Dịch là hạng người gì chứ, cô bé cũng dám dính vào?
Ai ngờ, cô bé lại chê tôi bao đồng.
Cô tưởng tôi muốn quản chắc?
Nếu không phải bố mẹ tôi dặn dò, tôi thèm vào.
Tôi phát hiện mình ngày càng bực bội, hễ thấy cô bé ở cùng Đường Dịch là tôi lại muốn dạy dỗ cô bé.
Không lâu sau, "đào hoa nát" của Đường Dịch tìm tới.
Tôi vừa phải dập tắt mấy suy nghĩ linh tinh của Giản Thi Ngữ, vừa phải giữ lại ảo mộng tốt đẹp của cô bé về tình yêu, thế nên lúc "đào hoa nát" của Đường Dịch tìm đến, tôi đã không dám để cô bé biết.
Tối đó, người phụ nữ kia chặn tôi trong hẻm, cười một cách phóng đãng: "Không cho tôi phương thức liên lạc thì đừng hòng đi."
Tôi không nói hai lời, đưa cách thức liên lạc của Đường Dịch cho cô ta, tiện thể nói: "Đường Dịch đang tán một cô gái, cô bảo Đường Dịch tránh xa cô ấy ra."
Cô ta đồng ý rất sảng khoái, còn nói sẽ dạy Đường Dịch cách làm người.
Tôi say rồi, định nghỉ một lát trong hẻm rồi về nhà. Mơ mơ màng màng, tôi nghe thấy "nhóc con" đang gọi mình.
Giọng hay thật đấy, giấc mơ đó lại tới rồi.
Giản Thi Ngữ đứng trước mặt tôi, ngoan ngoãn gọi tôi "Anh Giang Dự".
Tôi thật sự rất muốn bắt nạt cô bé, phải khóc mới tốt, khóc rồi mới biết đàn ông đều không có ý tốt, bao gồm cả tôi.
Nghĩ thế nào, tôi liền làm thế đó.
Rất ngọt.
Miệng của nhóc con cứ như bôi mật vậy.
Hóa ra giấc mơ cũng biết tiến hóa, không chỉ có tình tiết, mà còn có cả cảm giác.
Tôi nhớ ra Giản Thi Ngữ vẫn còn ở nhà, sợ mình thật sự làm ra chuyện gì đó đại nghịch bất đạo, thế là tôi ra khách sạn bên cạnh ở một đêm.
Sáng hôm sau, đầu gối đau điếng, nhìn thì đã bầm tím hết cả. Tôi không thường say, say đến mức đập cả đầu gối thì đúng là hiếm thấy.
Tôi xách đồ ăn sáng về nhà, cô nhóc vẫn chưa hết giận, đòi sang nhà bạn thân ở. Mẹ tôi bảo, con gái giận thì phải dỗ, muốn đi thì cứ để đi.
Mấy hôm sau, chẳng biết cô bé chập dây nào, lại hẹn tôi đi xem phim. Tôi cũng chập dây nốt, mua vé xem phim.
Người ta nói kẻ thông minh không sa vào lưới tình, lúc tôi gặp lại Đường Dịch ở cửa rạp chiếu phim, tôi thấy mình đúng là một thằng thiểu năng.
Uống cả hũ giấm thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cả người tôi trở nên không bình thường.
Nhắm mắt mở mắt đều là khuôn mặt đó, tròn tròn, ngơ ngơ ngác ngác, chỉ muốn c.ắ.n một cái.
Vì cô bé, tôi đã phá lệ quá nhiều lần. Phá lệ đ.á.n.h nhau với người khác, phá lệ xuống nước. Trước mặt một đám nhóc con, tôi như thằng ngốc giơ tay lên kêu đau, đòi đi bệnh viện. Lúc ba tuổi tôi còn chưa mất mặt như thế này. Cô xem bạn thân cô bé nhịn cười đến mức nào kìa? Nhưng nhìn cái dáng vẻ cô bé cẩn thận ôm tay tôi, xem xét xem nên cưa đoạn nào, tôi lại thấy cân bằng.
Tôi chỉ cần có IQ cao hơn cô bé một chút là đủ rồi, dù sao thì cũng là "năm mươi bước cười trăm bước", cô bé không cười tôi được đâu.
Yêu một cô nhóc đúng là ngọt ngào thật.
Giản Thi Ngữ rất dính người. Mỗi lần thấy bộ dạng ngoan ngoãn bám người đó của cô bé, tôi lại thích c.h.ế.t đi được. Nếu tôi đi rồi thì sao? Cô bé có khóc c.h.ế.t không?
Dù sao thì, học cao học ở đâu cũng vậy, Đại học A xét trên cả nước cũng là trường danh tiếng, không kém đi đâu được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi bận rộn nộp đơn học thạc sĩ tại trường, bị cô bé phát hiện, cứ gặng hỏi mãi. Khó khăn lắm mới lấp l.i.ế.m cho qua, ai ngờ lúc nói chuyện với thầy hướng dẫn lại bị nghe thấy hết.
Cô bé sướt mướt đòi chia tay tôi, lớp trang điểm nhòe nhoẹt, như ma.
Nhìn xem, như thế đấy, tôi dám đi sao?
Nhưng cô nhóc này quá biết cách cho tôi một đòn chí mạng, cô bé nói muốn thi vào Bắc Giang, tương lai học hành giỏi giang, sẽ “đá” tôi, tôi không xứng với cô bé.
Vế đầu tôi tin, vế sau quỷ tin.
Chuyên ngành của cô bé, muốn có tương lai xán lạn, thì phải đến Bắc Giang. Thân hình bé nhỏ mà nhìn xa trông rộng hơn cả tôi.
Năm tư, chúng tôi yêu xa.
Ba năm cao học, tôi không đợi nổi, chỉ sợ ngày nào đó cô nhóc thích người khác, thế là tôi thức khuya dậy sớm chạy tiến độ, nửa tháng trời ăn uống không điều độ, thủng dạ dày nhập viện.
Phản ứng đầu tiên của tôi là nhất định phải giấu. Cuộc thi tiếng Anh đạt giải nhất, có ý nghĩa rất quan trọng đối với việc cô bé được bảo cử học cao học sau này.
Tôi trả lời là tôi rất bận, trong thời gian nằm viện không dám liên lạc với cô bé. Ngày bị lộ, tôi vào phòng phẫu thuật, bác sĩ nói đùa, lúc tỉnh t.h.u.ố.c mê có người hay nói nhảm, hỏi tôi có điều gì không thể nói không.
Tôi nghĩ một lúc, bảo mẹ tôi tắt điện thoại đi, dặn là đợi tôi tỉnh táo hoàn toàn rồi hãy mở. Ai dè, mẹ tôi chẳng bao giờ nghe lời. Tôi cứ thế mơ mơ màng màng phun hết ra trước mặt bà.
Tỉnh dậy, mẹ tôi mỉm cười hỏi: "Yêu đương với Thi Ngữ à?"
Tôi "á" một tiếng, lập tức cảm thấy dự cảm không lành. Giây phút đó, tôi đã nghĩ xong tư thế quỳ gối lên bàn giặt rồi.
Bạn có biết tâm trạng trước khi bị mắng là thế nào không? Cứ muốn đợi mọi chuyện tốt hơn một chút, rồi "ra đầu thú", để được giảm nhẹ hình phạt.
Đợi tôi khỏe lại, có thể bình tĩnh nói dối, tôi mới gọi điện cho Thi Ngữ. Cô bé bị cảm, tỏ ra lạnh nhạt với tôi. Ai bảo tôi không liên lạc với người ta chứ?
Kết quả là cô bé biết hết mọi chuyện, còn cho tôi vào danh sách đen.
Mẹ tôi chế giễu: "Chỉ mấy cái mánh khóe vụng về của đàn ông các anh mà cũng đòi lừa người? Đợi kiếp sau đi."
Tôi lật tung tất cả các ứng dụng mạng xã hội, cô bé không cho tôi con đường sống. Cuối cùng, tôi nghĩ đến ứng dụng mua sắm.
Tối hôm đó, tôi phá lệ gọi video cho cả nhà chú Giản, bày tỏ sự hỏi thăm chân thành đến gia đình chú và bé mèo Cuộn Giấy. Còn nhắc đến, do dịch bệnh, thức ăn cho mèo không dễ mua, phải tính toán sớm.
Sau đó tôi mở ứng dụng, "ôm cây đợi thỏ". Quả nhiên cô bé online.
Mất mặt bao nhiêu lần rồi, thêm một lần nữa thì sao chứ?
Tôi làm Hội trưởng hội sinh viên không phải để trưng, năng lực ở đó, tốn bao công sức mới dỗ cô bé vui vẻ. Tôi cũng vui quá hóa rồ, bật loa ngoài cho họ, để các ông anh nghe xem giọng vợ tôi hay thế nào, yêu tôi thế nào.
Sau đó, lại bị cho vào danh sách đen rồi.
Tôi nóng lòng muốn về nhà gặp cô bé, kết quả là vì dịch bệnh, mắc kẹt hai năm, mong mỏi muốn mòn con mắt. Cô bé muốn làm phiên dịch viên, và vì mục tiêu này, cô bé đã giành được suất bảo cử.
Không hổ là cô gái của tôi, có chí hướng, đủ xuất sắc.
Mùa đông năm nay, cô bé đã tiến thêm một bước về phía ước mơ của mình. Tôi cũng tiến thêm một bước về phía ước mơ của tôi.
Lúc tôi cõng cô bé từ từ đi về, tôi nhớ đến một truyền thuyết cũ rích. Những người cùng nhau ngắm tuyết, cả đời sẽ ở bên nhau.
Cô bé sửa lại lời tôi, là tuyết đầu mùa, không phải cùng nhau ngắm.
Vớ vẩn, tôi chính là chân lý.
Giản Thi Ngữ ở bên tôi cả đời, không chấp nhận phản bác.
(Hoàn)