Tình Thơ Mùa Hạ

Chương 7



Anh cười như không cười, nói: "Em lấy quần áo không nhìn kích cỡ à?"

 

"Hả?"

 

"Đó là đồ ngủ hồi cấp hai của anh."

 

Tôi sững sờ, đột nhiên, một luồng hơi nóng như núi lửa phun trào ập lên mặt, kích cỡ không đúng...

 

Hơn nữa, hình như tôi quên lấy đồ lót cho anh ấy...

 

Giang Dự cúi thấp người, kề sát tôi, chậm rãi nói: "Nhờ phúc của em, anh thấy mát mẻ lắm."

 

9

 

Giang Dự kề sát, mùi dầu gội thanh mát bao bọc lấy tôi, tim tôi bất chợt đập nhanh hơn. Ngay lúc tôi đang hồn bay phách lạc, anh buông tôi ra, nhanh nhẹn lách vào phòng, rồi đóng cửa lại.

 

Tôi bị mất đà, đầu khẽ lắc, ánh mắt vừa vặn rơi xuống sàn nhà. Sàn đá hoa cương trong như gương. Tôi ngẩn ra một lúc, rồi đột ngột lấy tay che mặt, như thể vừa mở ra một lĩnh vực bí ẩn nào đó.

 

Từ hôm đó, tôi bắt đầu né tránh Giang Dự, Toán cao cấp thà cầu cứu dân mạng chứ nhất quyết không nhận sự giúp đỡ của anh.

 

Trong thời gian đó mẹ tôi gọi mấy cuộc điện thoại, bảo tôi phải nghe lời Giang Dự, còn nói anh ấy lớn hơn tôi, biết nhiều chuyện hơn, đừng có bướng bỉnh. Tôi ngoan ngoãn vâng dạ.

 

Mấy ngày trước khi khai giảng, lớp trưởng tổ chức một buổi tụ tập. Đứa bạn thân mất tích đã lâu đột nhiên xuất hiện, "Đi đi! Chán cả mùa hè rồi, ra ngoài xả hơi chứ."

 

Địa điểm được chọn là một biệt thự nướng BBQ ngoài trời. Cách trường không xa, đối tượng kinh doanh chủ yếu là các nhóm sinh viên.

 

Bọn họ đang tụ tập nướng thịt một cách hừng hực khí thế. Vì không đủ than củi, nhiệm vụ đi mượn than liền rơi vào đầu tôi và bạn thân.

 

Khu biệt thự có một con đường nhựa rộng rãi, hai bên đường trồng đầy cây cổ thụ, sau bức tường xanh là một con sông chảy xuyên qua thành phố.

 

Mặt trời còn chưa lặn, các biệt thự ngoài trời xung quanh đã được đặt kín chỗ. Đi qua một góc rẽ, đột nhiên có người xuất hiện, đụng vào tôi một cái. Nếu không có bạn thân đỡ, tôi đã ngã sõng soài.

 

"Đứa nào đấy, không có mắt à?" Hắn ta bực bội la lối, nhưng ngay lúc nhìn thấy mặt tôi, cơn giận liền cứng đờ trên mặt, nháy mắt sau liền nở một nụ cười.

 

"Em gái, em cũng đến chơi à?"

 

Tôi nhận ra hắn là gã tóc đỏ lần trước bị Giang Dự xử lý, không muốn dây dưa, tôi nói xin lỗi rồi kéo bạn thân, ra hiệu đi nhanh.

 

Hắn túm lấy tôi, không buông tha: "Này này này, em gái, anh mời em ăn cơm nhé."

 

"Các bạn học cùng lớp của tôi đều ở đây, không dám phiền anh tốn kém."

 

Tôi nói bóng gió cảnh cáo hắn đừng có động tay động chân.

 

Ai ngờ hắn lại loạng choạng cúi thấp người, hỏi: "Giang Dự không có ở đây, phải không?"

 

Bạn thân tôi c.h.ử.i một câu: "Đồ thần kinh."

 

Nói xong liền kéo tôi đi.

 

Hắn cười một tiếng, chặn trước mặt tôi, "Anh đang nói chuyện với em, không nghe thấy à?"

 

Nói xong liền dễ dàng kéo tuột tôi vào biệt thự, còn bạn thân thì bị hắn đẩy ra ngoài cửa.

 

Tôi giãy giụa nhưng vô ích, định vặn tay nắm cửa thì bị gã tóc đỏ chặn lại, ép vào cửa.

 

Ánh mắt gã tóc đỏ tràn đầy ý xấu, "Em không quen Giang Dự nữa, thì quen anh đây, anh không chê."

 

Bộ mặt này khiến tôi buồn nôn.

 

Tôi né hắn, nói: "Anh Giang Dự còn đang đợi tôi."

 

Trong biệt thự toàn là đàn ông có vóc dáng tương tự hắn, lập tức ồn ào lên, bắt hắn hôn tôi một cái.

 

Gã tóc đỏ có vẻ hứng thú, "Lần trước anh Giang Dự của em mời anh uống rượu, anh còn chưa cảm ơn cậu ta."

 

Hắn giở trò sàm sỡ tôi, "Cảm ơn em cũng như nhau thôi."

 

Tôi nén cơn buồn nôn, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, nói:

 

"Ở đây đông người, chúng ta đến chỗ khác đi... cái vườn hoa nhỏ ban nãy được đấy."

 

Tiếng cười của bọn họ như muốn làm sập nóc nhà.

 

Gã tóc đỏ châm điếu thuốc, híp mắt cười: "Em gái nhỏ, bạo thế à? Giang Dự có biết không?"

 

"Anh! Đừng mà!" Mọi người ồn ào.

 

Tôi thầm tính toán thời gian bạn thân quay về gọi người, chỉ cần cửa mở, tôi phải chạy thật nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Gã tóc đỏ ghé sát vào tôi, phả mùi t.h.u.ố.c lá khét lẹt vào mặt tôi: "Đừng hòng giở trò."

 

Cốc cốc cốc.

 

Cánh cửa ngay bên tai trái tôi đột nhiên có tiếng gõ.

 

Gã tóc đỏ ngậm điếu thuốc, bực bội nói: "Ai đấy?"

 

Hắn tức giận vặn cửa, mở ra một khe hở, vừa thấy người đến sắc mặt liền thay đổi, lập tức muốn đóng cửa lại. Ngàn cân treo sợi tóc, bốn ngón tay thon dài chen vào khe cửa, mu bàn tay nổi gân xanh, dùng sức đẩy.

 

Không đẩy ra được.

 

Giây tiếp theo, người bên ngoài tung một cú đá vào cửa, phát ra tiếng động cực lớn. Gã tóc đỏ không kịp đề phòng bị bật ngã văng ra đất.

 

Cảnh tượng nhất thời dừng lại, cả đám người ngây như phỗng. Bọn họ chỉ là một đám du thủ du thực, không giỏi đ.á.n.h đấm.

 

Chỉ thấy Giang Dự mặt mày âm trầm đi tới, cúi người túm cổ áo hắn lôi lên, vung nắm đấm, dứt khoát nện vào hốc mắt gã tóc đỏ.

 

Gã tóc đỏ đau đớn, la lối om sòm: "Anh... anh! Anh Giang! Em sai rồi, em sai rồi!"

 

Giang Dư như không nghe thấy, lại đ.ấ.m thêm một cú vào mắt còn lại của hắn, "Tao đã nói gì với mày? Quên rồi à?"

 

"Chưa quên, chưa quên..." Gã tóc đỏ ôm mặt gào thét, dưới ánh mắt lạnh như băng của Giang Dự, hắn khai ra tuồn tuột như đổ đậu, "Người của anh, không được đụng vào."

 

"Còn gì nữa?"

 

"Thấy... thấy là phải chạy..."

 

"Còn gì nữa?"

 

"Xin lỗi."

 

Giang Dư ngồi xổm bên cạnh hắn, cười như không cười nhìn hắn, "Mày xin lỗi chưa?"

 

"Xin lỗi! Xin lỗi!"

 

Tôi chưa bao giờ thấy một Giang Dự nặng sát khí như vậy, nhất thời bị dọa sợ, đến nói cũng quên mất. Gã tóc đỏ rốt cuộc đã bị đ.á.n.h bao nhiêu trận, mà sợ đến mức này.

 

Giang Dự ấn đầu hắn xuống, hỏi: "Thích cô ấy?"

 

Gã tóc đỏ lắc đầu, "Không dám, không dám."

 

Giang Dự dùng thêm chút sức, gã tóc đỏ nằm rạp xuống đất, vội vàng xin tha:

 

"Thích, thích! Thiếu gia Giang, tôi nói thật rồi, xin hãy nương tay!"

 

Giang Dư lại giơ tay lên, tôi vội vàng ngăn lại: "Thôi bỏ đi..."

 

Lỡ như gây ra chuyện, người chịu thiệt là Giang Dự.

 

Giang Dự liếc tôi một cái: "Nó chạm vào đâu rồi?"

 

Tôi sợ anh lại làm ra chuyện gì quá khích, nên lắc đầu.

 

Giang Dự quẳng gã tóc đỏ đi, vẩy vẩy tay rồi đứng dậy, "Về với anh."

 

Nhờ ánh đèn sáng trưng, tôi thấy một vệt bầm tím đáng sợ chạy ngang qua đốt ngón tay anh. Là bị cửa kẹp. Anh không hề bận tâm, dắt tôi bước ra khỏi cổng.

 

Giang Dự cũng không để ý đến tôi, bóng dáng cao ráo đi phía trước mở đường cho tôi. Hoàng hôn kéo bóng anh đổ dài, tôi giẫm lên cái bóng, không dám mở miệng nói chuyện.

 

Anh đột nhiên dừng bước, quay người lại cúi đầu nhìn tôi. Lúc này tôi mới phát hiện anh đã uống chút rượu, ngay cả ánh mắt cũng mơ màng.

 

"Xin lỗi..."

 

"Không phải lỗi của em." Giang Dự giơ tay lên, đưa vết thương về phía tôi, "Nhưng, em phải chịu trách nhiệm với anh."

 

10

 

Lúc này đang là chạng vạng, bờ sông bị nung nóng cả ngày cuối cùng cũng có những cơn gió mát lành thổi đến. Từng tốp hai ba thiếu niên đạp xe, hò hét đuổi theo ngọn gió trên con đê sạch sẽ. Gió thổi tung tóc tôi, bay vào mắt.

 

Giang Dự lười biếng ngả người trên ghế dài, vẫy vẫy tay, chậm rãi kéo dài giọng: "Đau quá..."

 

Những ngón tay đẹp như vậy, đã sưng lên rồi, mười ngón tay liền tim, nghĩ thôi cũng biết là đau. Tôi thấy vô cùng áy náy, nói nhỏ: "Anh đợi chút."

 

Khi đi chơi tôi thường mang theo một túi y tế để đối phó với các tình huống bất ngờ, bạn thân tôi nói nó hoàn toàn không hiểu nổi tôi, người bình thường ai lại mang thứ đó ra ngoài chứ.

 

Giờ thì có dịp dùng rồi.