Tình Thơ Mùa Hạ

Chương 8



Lúc tôi xách túi y tế thở hổn hển chạy về, Giang Dự đang gối đầu lên thành ghế dài ngắm hoàng hôn. Hoàng hôn kéo theo vệt sáng cuối cùng, lặn dần xuống đường chân trời. Ánh sáng ấm áp chiếu lên người anh, phác họa nên những vệt sáng tối đẹp đẽ như tạc.

 

Cơn gió đêm dịu dàng thổi bay vạt áo sơ mi của anh, ngón tay anh kẹp một điếu t.h.u.ố.c đang cháy, tàn t.h.u.ố.c đỏ rực lên theo gió, đôi chân dài lười biếng duỗi thẳng.

 

Nghe thấy tôi đến, Giang Dự chậm rãi dụi tắt thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh, tiếp tục dùng vẻ mặt nửa sống nửa c.h.ế.t đó nhìn tôi.

 

"Thời đại này rồi mà vẫn có người ra đường mang theo túi y tế à?"

 

Tôi lí nhí càu nhàu: "Anh im đi, cho anh dùng mà còn chê."

 

Giang Dự cười cười, "Nhanh lên, anh đau."

 

"Biết rồi."

 

Đồ làm màu.

 

Tôi lấy băng gạc và bông gòn sát trùng từ trong túi ra. Nhìn gần mới thấy, da anh bị rách mấy chỗ, đang rỉ máu.

 

"Ráng chịu chút nhé."

 

Giang Dự hừ hừ một tiếng, không tỏ ý kiến.

 

I-ốt (Povidone-iodine) hết rồi, tôi đành phải dùng bông tẩm cồn. Vừa chạm vào, Giang Dự "hít" một tiếng, lộ ra vẻ mặt khó nói thành lời.

 

"Đau lắm hả?”

 

Mỗi lần sát trùng vết thương, tôi đều dùng i-ốt, lâu dần, i-ốt dùng hết, chỉ còn lại bông cồn.

 

"Không đau." Giang Dự quay đầu lại, nghiêm túc nhìn tôi, "Em thổi một cái là hết đau ngay."

 

Tôi sững lại một giây, nhận ra Giang Dự đang giở trò lưu manh, tôi liền sầm mặt, không nói gì nữa. Ngay cả động tác cũng không còn cẩn thận nhẹ nhàng như vừa rồi.

 

"Ấy..." Giang Dự bật cười, "Nhẹ tay thôi, đau thật mà."

 

Đáng đời!

 

Tôi thầm mắng một tiếng, quấn băng gạc cho anh, "Em đề nghị anh nên đến bệnh viện một chuyến."

 

Giang Dự thắt nút qua quýt, "Không đi."

 

"Nhưng mà..."

 

"Sao nào?" Mắt Giang Dự ngập tràn ý cười, anh vắt chéo chân, "Em muốn quản anh à? Làm bạn gái anh đi, cho em quản tùy thích."

 

"Giang Dự!" Tôi đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, "Anh..."

 

Anh ta uống lộn t.h.u.ố.c à. Tóm lại, cứ uống rượu vào là anh ta biến thành người khác, còn không đứng đắn hơn bình thường.

 

Tôi chỉ nghĩ anh ta đang nói sảng, nghĩ mãi mới ra được câu phản bác: "Chính miệng anh nói, không cho em yêu đương với người khác."

 

"Anh không phải người khác." Giang Dự có vẻ đã sớm nghĩ ra đối sách, "Hai nhà chúng ta biết rõ gốc gác của nhau."

 

Tôi thừa nhận, tôi có chút cảm tình với anh. Nhưng từ "đàn anh Giang Dự" đột nhiên biến thành bạn trai, vẫn có chút gì đó quá mơ mộng. Hơn nữa anh ấy vừa bị Đường Dịch cướp bạn gái, sao có thể thật lòng thích mình chứ...

 

Thế là, tôi rất vô dụng mà bỏ mặc Giang Dự trên ghế dài, rồi chạy mất.

 

11

 

Buổi họp lớp vẫn náo nhiệt như mọi khi, im ắng cả kỳ nghỉ, ai cũng có vô số chuyện mới mẻ để kể cho nhau nghe.

 

Buổi tiệc gần tàn, tôi đang ăn đến mơ màng, thì lớp trưởng đi đến trước mặt tôi, "Thi Ngữ, lâu rồi không gặp."

 

Tôi cười chào, "Chào lớp trưởng."

 

Cậu ta đưa tôi một ly nước có kẹp một mẩu giấy nhỏ, nói: "Về hẵng xem."

 

Tôi sững sờ, chưa kịp phản ứng, cậu ta đã đi mất. Bạn thân huých tôi một cái,

 

"Không ngờ lớp trưởng cũng thật trong sáng, mạng mẽo phát triển thế này rồi mà còn viết thư tình cho mày. Nhịn cả một học kỳ, cuối cùng cũng chịu ra tay."

 

Tôi là ủy viên văn nghệ của lớp, không có nhiều tiếp xúc với lớp trưởng, nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cậu ta cũng từng hẹn tôi đi thư viện mấy lần, nhưng đều bị chuyện khác làm lỡ mất.

 

"Không phải chứ?"

 

Vận đào hoa toàn xuất hiện cùng một lúc thế này à?

 

Lúc này, bạn thân tôi đã bắt đầu lôi cung hoàng đạo ra nghiên cứu.

 

"Song Ngư, sau kỳ nghỉ hè, sẽ có vận đào hoa tới tấp, cần cẩn thận phân biệt xem có phải đào hoa nát không, đồng thời phải giữ cái đầu lạnh."

 

Tôi cầm mẩu giấy nhỏ, không biết phải làm sao. Tôi chưa yêu bao giờ, làm sao biết phân biệt đâu là đào hoa tốt, đâu là đào hoa nát chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bạn thân tôi lẩm bẩm như bà đồng: "Dù sao cũng không thể là mấy con hồ ly già như Đường Dịch, Giang Dự, vẫn là bạn cùng tuổi đáng tin hơn, trong sáng."

 

Câu nói này đã bén rễ trong lòng tôi.

 

Đúng vậy, Giang Dự thất tình bị đả kích, nên muốn vội vàng bắt đầu một mối tình mới. Mình phải giữ tỉnh táo.

 

Tan tiệc, tôi phải về nhà Giang Dự thu dọn hành lý, lớp trưởng đuổi theo, "Thi Ngữ, cậu ở đâu? Để tớ đưa về."

 

Tôi vừa định từ chối.

 

"Cô ấy ở nhà tôi." Giang Dự đứng bên bức tường gạch đỏ bên ngoài, không biết đã đợi bao lâu, giờ đây đang dùng ánh mắt âm u nhìn lớp trưởng.

 

Khung cảnh có chút ngưng trệ, bạn thân tôi "hử" một tiếng, lộ ra vẻ mặt hóng kịch hay.

 

"Hóa ra, Giang Dự chính là anh hàng xóm của mày à? Giấu kỹ thật đấy."

 

Tôi ra hiệu bảo nó đừng nói bậy.

 

Giang Dự chìa tay ra: "Chào cậu, tôi là..."

 

"Anh là đàn anh Giang Dự, em biết anh." Lớp trưởng cắt lời, mỉm cười bắt tay anh, "Nghe danh đàn anh đã lâu, không biết có vinh hạnh được đến nhà chơi không ạ?"

 

"Phụt..." Bạn thân tôi không nhịn được, "Đúng là lớp trưởng, không biết sợ là gì."

 

Nụ cười của Giang Dự cứng lại, "Là bạn của Thi Ngữ thì hoan nghênh."

 

Nhà Giang Dự cách đây không xa, đi bộ 20 phút là đến. Trên đường, lớp trưởng bắt đầu thảo luận với tôi về một số vấn đề trong lớp.

 

"Giản Thi Ngữ, tối nay ăn gì đấy?" Giang Dự đột nhiên chen ngang, cắt lời lớp trưởng.

 

Tôi ngơ ngác, "Không phải thịt nướng à?"

 

Gần đây toàn là quán nướng ngoài trời, anh ta đứng ngay cửa sao có thể không thấy chứ.

 

Lớp trưởng đẩy gọng kính, nói năng lịch sự: "Xin lỗi, đã lơ là đàn anh, anh chưa ăn tối ạ?"

 

Tôi hình như nghe thấy tiếng Giang Dự nghiến răng, anh vứt lại một câu: "Ăn rồi."

 

Lớp trưởng giọng điệu ôn hòa, "Vậy thì tốt rồi, Thi Ngữ, chúng ta tiếp tục nào."

 

Giang Dự cười nhạt nhếch mép, đột nhiên gọi tôi: "Qua đây."

 

"Sao thế?"

 

Giang Dự giơ bàn tay bị thương của mình ra, "Đau, đi bệnh viện."

 

Tim tôi thắt lại, lập tức chạy tới đỡ Giang Dự, "Sao anh không nói sớm."

 

Giang Dự hừ một tiếng, "Thấy mấy đứa con nít các em nói chuyện hăng say quá, anh định ráng nhịn, nhưng mà đau thật."

 

Lớp trưởng kinh ngạc: "Đàn anh bị thương à? Em gọi xe giúp anh..."

 

Tôi sao dám làm phiền lớp trưởng, vội vàng từ chối, "Tớ đi với đàn anh là được rồi, hôm nay thật không may, hẹn cậu hôm khác nhé."

 

"Đau quá..." Giang Dự thở hắt ra, dường như không thể đợi thêm một phút nào nữa, sắp tắt thở đến nơi.

 

Tôi không dám chậm trễ, bắt vội một chiếc xe gần đó, đi thẳng đến bệnh viện. Giang Dự vừa lên xe liền im bặt, gối đầu lên ghế sau, nhắm mắt không nói gì.

 

Tôi lén nhìn anh mấy lần, ngồi không yên, mở điện thoại tra xem tay bị kẹp thì phải làm sao, đọc một lúc, tôi ngồi bên cạnh Giang Dự, hốc mắt đỏ hoe.

 

Giang Dự vừa mở mắt, bốn mắt nhìn nhau, anh cau mày hỏi tôi: "Em khóc cái gì? Không cho em yêu đương là tốt cho em thôi."

 

Tôi cố nén giọng run rẩy, nói: "Xin lỗi anh. Trên mạng nói có khi anh phải cưa tay.”

 

Tôi không thể tưởng tượng Giang Dự không còn ngón tay sẽ thế nào, có lẽ sau này ăn cơm cũng phải để tôi đút.

 

Giang Dự khựng lại, biểu cảm rất kỳ quái, có chút muốn cười, nhưng lại không muốn, anh nói với tài xế: "Bác tài, phiền đến khu XX."

 

Tôi vừa nghe anh ấy muốn về nhà, liền không chịu, "Anh phải đến bệnh viện."

 

"Anh không bệnh đi bệnh viện làm gì?"

 

"Tay anh đau."

 

"Không đau."

 

Tôi sắp bị dọa cho phát khóc, nói nhỏ: "Trên mạng nói, nếu đến cảm giác đau cũng không còn, là phải cưa tay..."

 

Hai nhà chúng ta là bạn bè thân thiết nhiều đời, nếu vì tôi mà khiến cô chú mất đi một người con trai lành lặn, tôi sẽ áy náy cả đời.