"Cưa sớm có khi chỉ mất mấy ngón tay, muộn là mất cả cánh tay, sau này em còn phải chăm sóc anh, anh mất một cánh tay sẽ bất tiện lắm."
"Bác tài, đến bệnh viện." Giang Dự thẳng thừng cắt lời tôi, ghé sát tai tôi như một ác quỷ, "Đồ lanh chanh, nghe em đấy, chúng ta sẽ cưa ngón tay, sau này ăn uống bài tiết gì em đều phải hầu hạ anh."
Tôi sợ đến mức không dám động đậy, một lúc sau mới kiên định gật đầu, "Được."
Giang Dự sững sờ, đột nhiên nhếch mép cười, nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ, không nói gì nữa.
Hôm nay bệnh viện khá vắng, làm xong kiểm tra, bác sĩ nói không bị thương đến xương, về nhà nghỉ ngơi mấy hôm là khỏi.
Lúc về, bác sĩ nói một câu: "Bạn gái nhỏ cũng được đấy."
Giang Dự cười một cách rất không phúc hậu. Tôi mất mặt c.h.ế.t đi được, cho đến tận lúc ra khỏi bệnh viện, tôi không nói một lời nào.
Giang Dự cười đủ rồi, xoa đầu tôi, "Anh lừa em đấy, bị thương ngoài da thôi, làm gì đau đến thế."
"Anh vừa giả vờ à?"
Tôi đang lúc tức giận, híp mắt, dịu dàng hỏi.
Giang Dự không nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, đáp một tiếng, "Ừm."
Giây tiếp theo, tôi dùng hết sức bình sinh, đ.ấ.m một cú vào n.g.ự.c Giang Dự.
12
Giang Dự đau điếng, "hít" một tiếng, thấy tôi mặt lạnh không nói tiếng nào bỏ đi, liền vội vã đuổi theo.
"Này..."
"Đừng gọi tôi."
"Giận rồi à?"
"Tôi suýt nữa thì tưởng tôi phải hầu hạ anh cả đời!"
Giang Dự túm cổ áo tôi, kéo đến bên cạnh, vóc dáng 1m85, cúi thấp người xuống, nói nhỏ: "Thương lượng chút nào."
Mũi tôi cay cay, tủi thân hỏi: "Anh muốn thương lượng cái gì?"
Tôi đã nghĩ anh ta sẽ nói, sau này không bao giờ bắt nạt tôi nữa. Giang Dự cười nhẹ: "Để anh hầu hạ em nhé."
Thình thịch.
Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.
Nước mắt còn đang đảo quanh trong hốc mắt, mà đầu óc đã không nghe lời nữa rồi, chỉ còn một hình nhân bé nhỏ chạy qua chạy lại trong tâm trí, la hét á á á...
Ánh mắt của Giang Dự nóng rực mà thẳng thắn, tôi lúng túng cụp mắt xuống, trong đầu là lời của bạn thân:
"Sau kỳ nghỉ hè... đào hoa... Giang Dự..."
Nhưng mà đào hoa nát... thơm thật sự...
"Hửm, đồng ý hay không, nói một lời đi chứ." Giang Dự cười một cách lười biếng mà tùy ý, "Hay là em thích anh theo đuổi em?"
Tôi siết chặt vạt váy, "Anh lúc nào cũng... thế này... thế này tán tỉnh con gái à?"
"Anh chưa từng theo đuổi ai."
Tôi đột nhiên nhớ tới đêm đó, hỏi: "Hôm đó, chị gái kia... tại sao lại xuất hiện trong con hẻm?"
"Cô ta à... cứ bám lấy anh hỏi cách thức liên lạc của Đường Dịch... anh đưa rồi."
"Vậy... sao anh có thể tùy tiện hôn người khác?"
"Tối đó anh chỉ là không phân biệt được mơ và thực, chứ không phải không phân biệt được người." Dường như nhắc đến một bí mật khó nói, Giang Dự do dự hồi lâu rồi nói, "Trong mơ, anh đã hôn em rất nhiều lần rồi..."
"Nhưng mà..." Lòng tôi có chút lung lay.
"Đồ lanh chanh." Giang Dự một tay khoác lên vai tôi, nhíu mày trông như một gã đại ca xã hội đen đang cướp gái nhà lành, "Anh thích em, cho anh cơ hội đi."
"Được."
Giang Dự c.ắ.n một cái lên má tôi, làm tôi sợ đến nỗi nuốt ngược câu trả lời vào họng.
Anh c.ắ.n nhẹ một cái, cười nói: "Cuối cùng cũng c.ắ.n được rồi, ngày nào cũng nhìn, ngày nào cũng muốn."
Tôi mang dấu răng của Giang Dự trên mặt, lắp bắp: "Anh... sao anh không đứng đắn gì hết."
Tôi chưa yêu bao giờ, nhưng tôi biết không có bạn nam nào lại đi c.ắ.n má bạn gái mình.
Giang Dự có sở thích đặc biệt gì không vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Dự "ồ" một tiếng, "Miệng cũng được, nhưng sợ em đ.á.n.h anh."
"Em đâu có bảo thủ đến thế."
"Vậy cũng không được." Giang Dự từ chối, “Em nhát như chuột, anh lo sẽ doạ em sợ vỡ mật."
Tôi đột nhiên nhận ra, anh ta không lẽ là... lính mới?
Thế là tôi ngẩng mặt lên, bạo gan hỏi anh, "Anh Giang Dự, anh chưa hôn bao giờ à?"
Sắc mặt Giang Dự trầm xuống, cảnh cáo tôi: "Giản Thi Ngữ, biết ít thì ngậm miệng lại, lát nữa chịu thiệt thì đừng trách anh không báo trước."
"Xì... Ai chịu thiệt còn chưa biết đâu."
Giang Dự một tay ôm eo, nhấc bổng tôi lên, cúi đầu hôn xuống.
Tôi vốn nghĩ, có lợi hại đến mấy, thì cũng như đêm đó thôi, ai ngờ diễn biến dần dần không đúng.
Tôi kinh ngạc mở to mắt, đẩy đẩy anh, nhưng Giang Dự đã quyết, ôm càng chặt hơn. Tôi hoảng rồi, không ai bảo tôi là hôn với hôn cũng có khác biệt hết.
Tôi túm chặt áo sơ mi của Giang Dự, như một con gấu koala sắp c.h.ế.t đuối, ôm thật chặt.
Thế giới trước mắt tôi đều đang rung chuyển, ánh đèn neon rực rỡ ở ngã tư đường hóa thành những đốm sao li ti, loang ra thành một vầng sáng lãng mạn. Như một vũ điệu của những tinh linh.
Dần dần, tôi mất đi khả năng suy nghĩ, nhắm nghiền mắt, tim đập như trống hội. Cuối cùng, Giang Dự tựa trán vào trán tôi, nhẹ nhàng nói: "Nhớ kỹ, cái này gọi là kiểu Pháp."
Mặt tôi đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa, tôi rúc vào lồng n.g.ự.c anh, rầu rĩ đáp một tiếng. Sao đêm nay sáng quá, tôi để Giang Dự kéo tay, đi dọc bên lề đường.
Thỉnh thoảng có vài cặp đôi đi ngang qua quấn quýt lấy nhau, tôi liền lắc lắc cánh tay, Giang Dự nhận ra, bèn nắm chặt hơn.
Haha, bạn trai, mình cũng có rồi.
13
Tôi và Giang Dự bên nhau chưa được mấy ngày thì chính thức quay lại trường.
Đứng ở cổng trường, Giang Dự vỗ vai tôi, "Đi nào, đưa em về ký túc xá trước đã."
Tôi vỗ trán một cái, "Em có hẹn rồi."
"Hả?" Giang Dự đang chú ý đến quán trà sữa bên cạnh, vừa gọi xong một ly sữa đu đủ, anh quay lại hỏi tôi.
Tôi nói: "Em có hẹn với lớp trưởng."
Sắc mặt Giang Dự đột nhiên tối sầm lại, "Chính là cái thằng nhóc mặt dày lần trước?"
Tôi nghiêm túc nói: "Hôm nay em phải nói rõ ràng với cậu ta."
Sữa đu đủ làm xong, Giang Dự cắm ống hút vào, đưa tôi uống một ngụm, uống xong anh lại lấy về tự mình uống.
Tôi ngẩn ra, "Anh có hai ly mà?"
"Anh đợi em ở thư viện, buổi sáng không gặp được em thì trà sữa sẽ không còn đâu."
Anh xách hành lý, phũ phàng bỏ tôi lại tại chỗ. Tôi xem giờ, sắp đến giờ hẹn với lớp trưởng, vội vã chạy đến địa điểm đã hẹn.
Đợi một lúc lâu, lớp trưởng mới đến, từ xa đã nói vọng tới: "Cậu với Giang Dự bên nhau rồi à?"
Cậu ta đeo kính, trông thì thư sinh, nhưng giọng điệu nói chuyện không được tốt lắm.
"Đúng vậy." Tôi vẫn đang phân vân nếu lỡ lớp trưởng tỏ tình thì phải từ chối thế nào.
Nếu cậu ta tự mình thấy được thì có thể tránh được cảnh khó xử này.
"Tại sao không nói cho tôi biết?" Lớp trưởng hỏi.
"Xin lỗi, tôi..."
Lớp trưởng bước tới, nắm lấy tôi, "Cậu thích Giang Dự, tại sao còn đồng ý với tôi?"
Tôi tưởng mình nghe nhầm, rụt tay lại, phát hiện sức cậu ta rất lớn, tôi hít sâu một hơi: "Tôi chưa từng đồng ý với cậu."
"Vậy cậu nhận giấy của tôi làm gì?"
Giọng điệu của cậu ta khiến tôi rất khó chịu, tôi dùng hết sức giật tay ra, nghiêm túc nói:
"Thứ nhất, tôi và cậu ngoài công việc của lớp ra thì không có nhiều tiếp xúc. Thứ hai, tờ giấy cậu nhét trong ly rượu đưa cho tôi, chỉ nói là có lời muốn nói với tôi. Tôi phải từ chối cái gì? Hơn nữa, tôi và đàn anh Giang Dự mới tối qua vừa bên nhau, không cần thiết phải thông báo rộng rãi cho mọi người."
Tôi ngẩng đầu, nói rõ ràng:
"Nếu tôi hiểu lầm ý cậu, thì rất xin lỗi, đã làm cậu thất vọng. Hy vọng học kỳ mới chúng ta hợp tác vui vẻ."