Thẩm Lâm Hy trên long ỷ, ánh mắt lãnh đạm xa cách quét qua, vốn đã định phất tay cho đám tú nữ lui xuống.
Nghe lời ta nói, thân hình hắn cứng lại, mọi động tác đều dừng.
Đôi môi mỏng khẽ hạ xuống một chút khó nhận ra. Lời nói ra vẫn mang theo ý vị sủng nịch.
“Lại giận dỗi rồi sao”
“Chỉ là làm theo quy trình thôi, đám đại thần tiền triều gây ồn ào quá mức.”
“Trẫm mở tuyển tú, chỉ là tùy tiện đối phó mà thôi.”