A Hằng

Chương 11



Hắn xưa nay một lòng tôn kính đại nhân nhà mình, mỗi lần nhắc đến Bùi Viêm đều không nhịn được mỉa mai:

 

“Nếu hắn thật lòng cưới cô nương nhà họ Bùi, ta còn kính hắn là hán tử một trận! Ai dè đâu, tự tay tiễn người vào hỉ đường.”

 

“Chẳng bì được với đại nhân nhà ta, quang minh lỗi lạc, năm xưa đi Vĩnh Châu tróc phỉ, vừa gặp phu nhân liền động tâm.”

 

“Dù bị Bùi Viêm mạo danh làm ân nhân cứu mạng, thấy phu nhân yêu thích hắn cũng chẳng hề phá ngang, chỉ lặng lẽ mà…”

 

Ta vùi đầu chỉnh lại mẫu thêu, vừa định mở miệng, sau lưng bỗng truyền tới một giọng nói lạnh lẽo:

 

“Lắm lời như vậy, tháng này khỏi lĩnh bổng lộc?”

 

Phúc Hỷ kêu khổ liên hồi, không ngừng nháy mắt với ta.

 

Ta mỉm cười gật đầu, đặt công việc trên tay đang làm xuống, gọi Tạ Trường Tiêu lại xem bức “Miêu nhi hí thủy đồ” ta vừa thêu xong.

 

Trên khung thêu là ba chú mèo con lười biếng chồng lên nhau, bộ lông như tơ vàng lấp lánh dưới ánh sớm, tựa như chỉ cần một khắc nữa sẽ duỗi người lười nhác, nhảy khỏi khung thêu mà chạy nhảy.

 

Tinh diệu nhất là đôi mắt mèo màu hổ phách, ta cố ý giấu một sợi chỉ bạc nơi bóng tối sâu nhất, ánh sáng thay đổi, đôi mắt ấy liền như sống lại, linh động đến thần kỳ.

 

Tạ Trường Tiêu đứng trước khung thêu, bất giác kìm hơi thở.

 

Hắn không nhịn được đưa tay lên, nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm tới, lại đột ngột dừng lại, tựa như sợ quấy nhiễu một giấc mộng huyễn hoặc.

 

Phản ứng ấy khiến ta buồn cười, không nhịn được khẽ cong môi bật cười.

 

Nến bùng lên một tiếng "tách", Tạ Trường Tiêu như bừng tỉnh, ôm ta vào lòng:

 

“Ta sớm đã biết… A Hằng nhất định làm được.”

 

14

 

Ngày Bùi Viêm rời kinh, trời đổ cơn mưa lớn.

 

Màn mưa đen kịt, nặng nề phủ lên đôi mắt hắn.

 

Hắn ngơ ngác nhìn cổng thành, trong lòng ôm một tia hy vọng mơ hồ — hy vọng có người sẽ bung một chiếc ô, bất ngờ xuất hiện trước mắt hắn.

 

Thế nhưng hắn nhìn mãi, nơi ấy vẫn trống không.

 

Hắn bật cười khổ, cảm thấy bản thân đúng là si tâm vọng tưởng.

 

A Hằng xưa nay luôn là một cô nương thiện lương, thông tuệ.

 

Nàng đối tốt với người, là tốt đến tận đáy lòng.

 

Vậy mà hắn lại cứ thế phung phí tình cảm ấy, phung phí như thể đó là điều đương nhiên.

 

Hắn cho rằng, bất kể hắn thế nào, A Hằng đều sẽ chờ đợi hắn.

 

Dẫu hắn hỗn láo, nàng rồi cũng sẽ thứ tha.

 

Mãi đến khi nàng rời đi, hắn tìm khắp cũng không thấy nàng, lúc ấy… hắn mới hoảng sợ.

 

Và cũng chính khi đó, hắn mới nhận ra —

 

Hắn thật sự… đã yêu nàng mất rồi.

 

Đến khi thật sự tìm được người, trái tim chênh vênh bấy lâu mới có thể đặt lại vào đúng chỗ.

 

Hắn nghĩ, nên cho nàng một lễ cưới thật phong quang rực rỡ.

 

Thế là hắn hân hoan chuẩn bị, tưởng tượng dáng vẻ A Hằng khoác lên mình hỉ phục kia.

 

Ắt hẳn… là vô cùng xinh đẹp.

 

Thế nhưng, người A Hằng muốn gả… lại là Tạ Trường Tiêu.

 

Hắn gần như không thể tin vào mắt mình.

 

Thì ra, nàng đã biết chân tướng năm xưa.

 

Người cứu nàng năm ấy… vốn không phải là hắn.

 

Ba năm A Hằng đối tốt với hắn, là hắn lừa mà có được.

 

Mọi lời giải thích, mọi tiếng cầu xin, đến lúc này đều trở nên vô nghĩa.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Nỗi đau cùng hối hận cuộn trào, đè ép hắn đến mức nghẹn thở, đứng cũng không vững.

 

Chính trong khoảnh khắc đó, hắn cuối cùng cũng hiểu ra —

 

Hắn đã thật sự… đánh mất A Hằng rồi.

 

15

 

Năm thứ hai sau khi gả cho Tạ Trường Tiêu, ta mở một tiệm thêu, lập nên học đường dạy thêu.

 

Không phân nam nữ, hễ ai có mười ngón tay, có lòng cầu học, đều được vào môn hộ.

 

Sang năm thứ ba, Thêu Phường họ Hứa trở thành đệ nhất thêu lâu chốn kinh thành, danh tiếng dần dần vang xa.

 

Năm thứ năm, nhân dịp vạn thọ yến của hoàng thượng, ta dâng lên một bức “Thiên lý giang sơn đồ”.

 

Trên tấm lụa trắng dài ba mươi trượng, giang sơn Đại Chu hiện rõ từng nét một bằng mũi kim, sợi chỉ.

 

Từ ấy, Hứa thêu vang danh thiên hạ.

 

Năm thứ sáu, hai mươi vạn đại quân Tây Khương áp sát biên cương, Bùi Viêm khi ấy là giám quân Tây Bắc, tự dẫn ba ngàn tinh kỵ xuất thành nhử địch, chẳng may tử trận.

 

Người đến thu liệm phát hiện giáp trụ hắn tan nát, trong lòng còn siết chặt một chiếc khăn tay đã bạc màu, lờ mờ còn thấy đường kim của Hứa thêu.

 

“Thật đáng tiếc, tuổi còn trẻ như vậy mà…”

 

Khi tin tức truyền đến tai ta, ta đang cúi đầu chọn đèn lồng.

 

Trên phố Chu Tước, ngàn đèn cùng thắp, ánh nến chiếu rọi khiến màn đêm như rơi vào ngân hà.

 

Tiếng cảm thán ấy, theo dòng người, rất nhanh liền bị nhấn chìm trong huyên náo.

 

“Nương ơi, mau tới đây!”

 

Tạ Trường Tiêu bế con gái, đứng bên kia cầu gọi ta.

 

Dưới muôn ánh đèn, hiện lên hai gương mặt giống nhau — một lớn một nhỏ.

 

Ta cao giọng đáp lời.

 

Trong khoảnh khắc ngoảnh đầu giữa biển đèn rực rỡ.

 

Ấy chính là sắc màu đẹp nhất chốn nhân gian.

 

(Hết)


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com