Ta nhìn chằm chằm vào khóe môi hắn đang rỉ máu, cổ họng nghẹn lại:
“Tạ đại nhân, thật xin lỗi, ta không biết Bùi Viêm lại đến gây rối với ngài.”
Tạ Trường Tiêu khẽ lắc đầu, nơi khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt:
“Không sao, hắn bị thương nặng hơn ta.”
Ta suy nghĩ một lúc, rồi nghiêm túc nói:
“Ta đã nói rõ với hắn rồi, chỉ là hắn không tin. Ngày mai ta sẽ đi gặp lại hắn…”
Tạ Trường Tiêu ngắt lời ta:
“Ta không muốn nàng lại gặp hắn nữa.”
Lời này... quả thực đã vượt quá khuôn phép.
“Bùi Viêm lớn tiếng tuyên bố, ba ngày sau sẽ tới rước nàng, thậm chí đã từ hôn với Bùi Chi Yên.”
Thì ra thời gian trước, thân thế của Bùi Chi Yên đã được làm sáng tỏ, nàng ta vốn là thiên kim của phủ Vĩnh Xương bá.
Sinh mẫu của hai người cùng ngày đến chùa Linh Sơn dâng hương, chẳng ngờ gặp mưa to bị kẹt lại, trong lúc hoảng loạn mà sinh nở, hai đứa trẻ bị bế nhầm.
Sau khi biết bản thân và Bùi Viêm không có quan hệ huyết thống, Bùi Chi Yên mừng rỡ đến rơi lệ.
Nàng ta tưởng rằng cuối cùng có thể nên duyên cùng Bùi Viêm, không ngờ lại bị hắn cự tuyệt.
“A Hằng cô nương.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tạ Trường Tiêu từng gọi ta là “A Hằng cô nương” không biết bao nhiêu lần.
Nhưng lần này, như thể đã nén nhịn từ lâu, cuối cùng cũng không thể không để lọt ra khỏi môi.
“Nếu Bùi Viêm vẫn tiếp tục dây dưa, nếu Bùi Chi Yên cứ khắp nơi gây khó dễ cho nàng…”