Tiếng chuông báo động lớn đã đ.á.n.h thức tất cả những người xung quanh. Lý Phái Bạch trở dậy khỏi giường, mang theo ống nhòm ra đài quan sát và hướng mắt về phía Biệt thự số 1.
Đập vào mắt cô là cảnh tượng năm, sáu bóng người lén lút lượn lờ trong sân nhà Lý Diệu Trăn, tay lăm lăm d.a.o phay, rìu, gậy gộc... lao về phía căn nhà.
Đột nhiên, một người ngã gục. Nhìn tình hình, có vẻ như hắn đã trúng đạn.
Ngay sau đó, hai bóng người lao ra và ẩu đả với những người còn lại. Vài phút sau, hơn chục người của đội bảo vệ đã khống chế được chúng, trong khi kẻ trúng đạn nằm co giật trên mặt đất.
Thấy vậy, Lý Phái Bạch cất ống nhòm, trở lại giường và vuốt ve những chú ch.ó.
Tuy nhiên, trong sân của Biệt thự số 1 vẫn không hề yên bình.
"G.i.ế.c người rồi, g.i.ế.c người rồi! Họ có s.ú.n.g. Gọi cảnh sát bắt họ đi! A, tôi bị b.ắ.n rồi." Người đàn ông bị b.ắ.n kêu gào t.h.ả.m thiết, nhưng không ai bận tâm đến việc hắn sống hay c.h.ế.t.
"Thả tao ra, thả tao ra! Con khốn kia, hôm nay tao xui xẻo, nhưng rồi có ngày tao bắt mày..."
Đoàng!
Lý Diệu Trăn trực tiếp bóp cò, kẻ vừa la lối lập tức bị một lỗ thủng trên đầu.
Đội bảo vệ chưa kịp phản ứng, cô đã b.ắ.n. Họ từng là hiện thân của công lý. Dù bọn người này có lỗi, nhưng g.i.ế.c người chỉ vì vài lời cãi vã thì có vẻ hơi quá đáng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Đại tiểu thư, g.i.ế.c người là phạm pháp, mà họ cũng không gây ra thiệt hại gì."
Đoàng đoàng đoàng!
Trong khi đội bảo vệ đang nói chuyện, Lý Diệu Trăn b.ắ.n c.h.ế.t những kẻ đã bị khống chế.
Kẻ sống sót duy nhất là người đã bị b.ắ.n vào chân từ đầu.
Lúc này, hắn không dám hé răng nửa lời, nhìn Lý Diệu Trăn bằng ánh mắt đầy sợ hãi và căm hận. Những người trong đội bảo vệ cũng không thể tin được vị đại tiểu thư này lại trực tiếp nổ s.ú.n.g g.i.ế.c người.
"Đây là lỗi của các anh. Đừng quên các anh đang làm việc cho ai. Nếu tôi không b.ắ.n, kết cục của họ sẽ là kết cục của tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Các thành viên đội bảo vệ nhìn nhau bối rối. Đúng là lỗi của họ, nhưng những người này không đáng c.h.ế.t. Ngay khoảnh khắc Lý Diệu Trăn quay đi, người đàn ông nằm trên mặt đất giả c.h.ế.t bất ngờ chồm dậy, vung thanh sắt định đập vào đầu Lý Diệu Trăn.
"Đại tiểu thư." Nhìn thấy vậy, Lý Sùng nhấc chân tung một cú đá về phía tên kia. Kiều Mỹ Hoa cũng sợ hãi run rẩy, vội nhặt con d.a.o phay trên mặt đất và c.h.é.m thẳng vào mặt kẻ tấn công.
Tốc độ khống chế của đội bảo vệ còn không nhanh bằng tốc độ c.h.é.m người của bà.
"Đại tỷ." Kiều Thanh đứng chắn trước mặt mọi người, nhặt khẩu s.ú.n.g trên mặt đất và chĩa vào vài người còn lại, mắt vằn tia m.á.u, "Ra ngoài, cút ngay, nếu không tôi b.ắ.n đấy."
Đội bảo vệ lôi tất cả mọi người ra ngoài. Để đảm bảo an toàn cho nơi này, hai người được giữ lại. Hiện tại không thể liên lạc với bệnh viện, xác của những người này chỉ có thể đặt ở ban quản lý và chờ gia đình họ đến nhận.
"Đại ca, làm sao bây giờ? Giờ có người c.h.ế.t rồi. Chúng ta không biết vị đại tiểu thư kia ra sao. Khi gia đình họ đến, chắc chắn sẽ làm ầm lên."
Đầu Võ Phong ong ong lên. Anh không đồng tình với hành động của Lý Diệu Trăn, việc g.i.ế.c người thật quá tàn nhẫn, dẫu sao họ cũng là đồng bào.
Nghĩ đến người nhà của những nạn nhân, anh lại thấy nhức đầu. Dạo này anh hay bị đau đầu hơn hẳn.
"Báo cảnh sát đi, vết thương do s.ú.n.g đạn không giấu được đâu. Hơn nữa, ở nước Z cấm s.ú.n.g, lại có người c.h.ế.t, người nhà chắc chắn sẽ làm ầm lên. Vị đại tiểu thư kia cùng lắm chỉ là phòng vệ chính đáng, nhờ vả chút quan hệ thì kiểu gì chẳng thoát tội."
Vết thương trên đầu Lý Diệu Trăn không nặng, nhưng cô vẫn hôn mê và sốt cao. Kiều Mỹ Hoa đi lại bồn chồn trong phòng, bà không tin tưởng đội bảo vệ kia. Nếu họ thực sự đáng tin cậy thì đã không để mấy kẻ đó xông vào sân.
"Mẹ ơi, chị cả sao rồi? Sọ não có bị nứt không?" Kiều Thanh cũng khá lo lắng. Biết thế mình nên tập đ.á.n.h nhau nhiều hơn, có khi lại hữu dụng vào lúc then chốt.
"Im mồm đi, hai đứa tụi bay chẳng đứa nào được tích sự gì. Có thời gian thì nghĩ cách liên lạc với ông bố không đáng tin cậy của các con đi."
Kiều Mỹ Hoa liên tục dùng nước lạnh lau người cho Lý Diệu Trăn, nhưng nhiệt độ cơ thể cô đã vượt quá mức sốt bình thường.
"Con biết phải tìm ai rồi, anh hai, ở đây giao cho anh, em ra ngoài một chuyến." Kiều Thanh xách ván trượt, hướng về phía căn biệt thự số 4.
Một giờ sau, cậu đã trượt đến trước cửa nhà Lý Phái Bạch. Trời cũng hửng sáng, Kiều Thanh không dám chậm trễ, bấm chuông cửa. Nghe thấy tiếng ch.ó sủa quen thuộc bên trong, cậu chắc chắn mình không tìm nhầm chỗ, liền vẫy tay về phía camera giám sát trên tường rào.
"Anh chủ ơi, cứu mạng, giang hồ cấp cứu! Bạn gái anh sắp bị nướng chín rồi."