Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 129



 

“Không cần đâu, tự bảo vệ mình cho tốt.” Lý Phái Bạch không những không bước vào vòng bảo vệ mà còn xê dịch sang một bên. Chút độc này của Tôn Miểu... chỉ không độc c.h.ế.t được mỗi mình con bé thôi.

 

Cú cản lúc nãy, lực đạo quá nhẹ, thậm chí cô còn chưa dùng đến mấy phần sức lực. Lý Phái Bạch không khỏi suy tư, loại sức mạnh nhường này e là còn thua cả Lục Miên. Hơn nữa lúc nãy cô đã nhìn rõ mặt đối phương, là Du Thanh Lam, cô gái sống ở biệt thự C11. Thể chất yếu ớt như vậy, không phải dị năng giả.

 

Chẳng lẽ không gian của cô ta giống với miếng ngọc bội của cô, chỉ đơn thuần là một cái không gian, chứ không phải thức tỉnh dị năng không gian để trở thành dị năng giả, làm cơ thể được cường hóa?

 

Ở mạt thế, một số dị năng giả không gian chỉ đóng vai trò như chiếc "balo di động", trong khi một số khác lại có sức chiến đấu cực mạnh.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Sau khi các căn cứ lớn được thành lập, một quy định đã được ban hành: Dù gặp tình huống nào đi chăng nữa, tuyệt đối không được g.i.ế.c dị năng giả hệ không gian và dị năng giả hệ thực vật. Hai loại dị năng giả này tương đương với vật tư chiến lược, có thể thu nạp để sử dụng. Nếu không nghe lời, có thể để dị năng giả hệ tinh thần thao túng cưỡng chế, biến thành con rối.

 

Tất nhiên, cũng có những kẻ không tuân thủ luật lệ. Ví dụ như mấy người bạn cùng phòng bệnh ở nhà bên cạnh. Bọn họ bị liệt vào danh sách những nhân vật nguy hiểm cấp S, không những không tuân thủ quy củ, mà khi các tiểu đội dị năng đi làm nhiệm vụ nếu xui xẻo gặp phải thì đều phải bỏ chạy trước. Lúc trở về còn không phải chịu bất kỳ hình phạt nào.

 

Đương nhiên cũng có kẻ muốn lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, định đổ tội lên đầu bọn họ. Nhưng không ngoại lệ, tất cả những kẻ đó đều bị treo ở cổng căn cứ tương ứng, thu hút đám zombie đến gặm c.ắ.n, mà chẳng cần dán nhãn ghi rõ nguyên do.

 

Đời này, vì một sự tình cờ xui rủi nào đó mà họ lại tụ tập cùng nhau, không biết tương lai sẽ là quang cảnh thế nào.

 

Lý Phái Bạch cẩn thận cảm nhận sự d.a.o động không gian xung quanh, chuẩn bị thử xem có thể phá vỡ loại năng lực không gian này hay không.

 

Còn Du Thanh Lam, kẻ đã trốn vào trong không gian, lúc này đang tựa lưng vào căn phòng bằng tôn, đau đến mức nhe răng trợn mắt, kêu gào t.h.ả.m thiết, cánh tay rủ xuống run rẩy, răng cập vào nhau lập cập.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Khụ khụ khụ, tay tôi, tay tôi mất cảm giác rồi.”

 

“Tôi có bị phế luôn không thế, ô ô ô...”

 

Phải mất nửa giờ sau, cánh tay của Du Thanh Lam mới khôi phục lại cảm giác. Cô xoa xoa cái bụng bị đá trúng, lật áo lên xem thì thấy một vết bầm tím lớn.

 

“Trời ạ, cô ấy rõ ràng chỉ là một dị năng giả không gian yếu đuối đóng vai trò balo di động thôi mà, lực đạo cỡ này, một người bình thường như tôi còn có thể sống sót ở mạt thế được sao?” Nghĩ đến đây, Du Thanh Lam không khỏi trở nên bi quan. Cô sực nhớ ra trước khi trốn vào không gian, hình như cô đã nhìn thấy một cô bé 17-18 tuổi, trên tay quấn làn khói độc. Khi chạm xuống đất, mặt đất liền bắt đầu mọc đầy rêu xanh. Chắc là... rêu xanh nhỉ! Cô cũng không nhìn rõ nữa!

 

“Sao lại quen mắt thế nhỉ?” Du Thanh Lam nhắm mắt lại bắt đầu nhớ lại cốt truyện. Đột nhiên cô mở choàng mắt, đồng t.ử chấn động, trên mặt viết đầy sự khó tin.

 

Huyết Nông! Không ai biết cô ấy tên thật là gì, tính tình lại lập dị, điên khùng, cho nên mọi người đều gọi cô ấy như vậy. Cô là người dùng m.á.u tươi tưới tắm đất đai để thúc đẩy thực vật phát triển, dùng sức mạnh của một người mà có thể làm lương thực ăn được mọc đầy khắp núi đồi.

 

Hình như Huyết Nông xuất hiện vào năm thứ ba của mạt thế, với dáng vẻ hơn hai mươi tuổi, hoàn toàn khớp với độ tuổi của cô bé hiện tại. Cô không chỉ là một dị năng giả hệ thực vật mỏng manh, mà còn có sức mạnh tấn công cực kỳ khủng khiếp. Cô có thể khiến cả ngọn núi mọc đầy lúa gạo, nhưng cũng có thể biến cả ngọn núi ngập chìm trong nấm mốc độc hại, khiến ai vào đó đều một đi không trở lại. Dù chỉ là một cô gái nhỏ, nhưng ở các căn cứ lớn cũng không ai dám trêu chọc vào.

 

Bởi vì căn cứ đầu tiên muốn bắt cô về làm nô lệ đã bị xóa sổ hoàn toàn chỉ sau một đêm, mấy vạn người đều mất mạng. Ngay cả mảnh đất đó cũng trở thành cấm địa, đến zombie cũng chẳng dám bén mảng tới.

 

Du Thanh Lam càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng. Lần này ra cửa không xem hoàng lịch rồi, xui xẻo đụng trúng đại lão thứ thiệt. Còn một người nữa thì cô không nhìn rõ, chỉ biết người đó mặc một bộ đồ thể thao, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, đ.á.n.h giá qua chiều cao và sức mạnh thì chắc là đàn ông. Có lẽ là người nhà của Huyết Nông chăng! Rốt cuộc thì một người điên rồ như vậy, chắc chắn là do người thân qua đời nên mới trở nên kích động đến thế.