Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 14



 

Người tới phỏng vấn là một sinh viên năm tư tên Kiều Thanh. Cậu thanh niên dáng vẻ thư sinh, đeo kính gọng cận, trông có vẻ khá rụt rè.

 

Lý Phái Bạch giải thích công việc, đưa cho cậu một danh sách. Chỉ cần nhận hàng theo danh sách là được, làm việc ban ngày, 5 giờ chiều là có thể về.

 

"Vâng, em hiểu rồi anh chủ."

 

"Không bao ăn đâu nhé, cậu tự mang cơm đi. Tôi sẽ phụ cấp thêm 800 tệ tiền cơm mỗi tháng."

 

Lý Phái Bạch dặn dò xong thì nhận ra thuê sinh viên rẻ bèo. Giá mà có sinh viên biết nấu ăn thì tốt biết mấy.

 

"Cảm ơn anh chủ ạ." Kiều Thanh chân thành cảm ơn. Gặp được ông chủ tốt lại còn cấp giấy chứng nhận thực tập, thế này ăn đứt mấy đứa bạn cùng lớp phải cày cuốc thức đêm mà chẳng được đồng lương nào.

 

"Đúng rồi, trường cậu có chuyên ngành đầu bếp không? Tôi đang cần vài người nấu ăn, cũng cấp chứng nhận thực tập."

 

Lý Phái Bạch hỏi thử, biết đâu lại có!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"A? Có ạ! Anh đợi em một lát, em hỏi bọn nó xem sao." Kiều Thanh nhắn một tin vào group chat, lập tức có mười mấy người đăng ký.

 

"Anh chủ ơi, bọn họ bảo không cần lương đâu, chỉ cần giấy chứng nhận thực tập thôi. Anh cần mấy người ạ?" Kiều Thanh hỏi, đông người ứng tuyển quá đ.â.m ra hơi khó chọn.

 

"Phải xem tay nghề nấu nướng của họ thế nào đã. Làm cơm hộp, 3 món mặn 1 món canh. Mỗi ngày làm 800 suất, sáng 400, chiều 400. Trưa 11 rưỡi, chiều 5 giờ phải ra đồ."

 

"Nhà ăn của xưởng bị sự cố, hai tháng tới không mở cửa được nên đành phải đặt cơm ngoài."

 

Lý Phái Bạch cố tình bịa ra một lý do.

 

"Có thể cấp giấy thực tập, trả luôn lương 4000 tệ. Cậu hỏi bọn họ đi, tôi cần khoảng tám người."

 

Ban đầu định bỏ hai vạn thuê một đầu bếp, nếu kiếm được sinh viên thì số tiền đó thuê được tận bốn người.

 

Chưa đợi Lý Phái Bạch nói thêm, Kiều Thanh đã liên hệ xong xuôi: "Anh chủ, bọn họ bảo ngày mai sẽ qua phỏng vấn, nấu thử vài món chuyên môn cho anh tùy ý chọn."

 

"Ừ, tốt lắm." Lý Phái Bạch gửi cho Kiều Thanh một hồng bao 200 tệ qua mạng. Chuyện này coi như xong, giờ cô phải đi setup cái phòng bếp đã.

 

Rời đi, Lý Phái Bạch sắm ngay mấy bình gas, xoong nồi bát đĩa, dụng cụ nhà bếp, hàng vạn chiếc hộp và túi đóng gói cơm.

 

Cô sắm thêm tủ lạnh cỡ đại, tủ đông lớn, còn mua sẵn vài que kem cất vào trong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà chị bán thịt lái xe tới, cùng với xe chở gạo giao hàng thẳng đến mặt bằng cửa hàng. Đồ đạc nhanh ch.óng được bốc dỡ, chất đầy cả căn phòng.

 

Lý Phái Bạch lau mồ hôi, lập tức thanh toán tiền cho họ.

 

Chẳng bao lâu sau, ông anh bán gia vị chở muối và đường đến. Thanh toán xong, cô đóng cửa lại rồi nhét một phần hàng hóa vào không gian.

 

Sáng mai phải ra chợ đầu mối mua buôn thêm ít rau củ và trái cây.

 

Nghĩ đến cái xe điện bốn bánh cà tàng của mình, cô quyết định ghé qua cửa hàng xe cũ, bán quách nó đi rồi tậu một chiếc xe tải nhỏ.

 

Lúc quay về, bà thím cửa hàng bên cạnh bước ra, đon đả chào hỏi: "Chàng trai, cửa hàng này định bán gì thế? Mở quán cơm hay siêu thị? Chiều nay thấy chở bao nhiêu là đồ đến."

 

Lý Phái Bạch mặt lạnh tanh. Cô ghét nhất loại người không có việc gì làm đi tọc mạch chuyện người khác: "Làm cơm hộp."

 

"Ối dào, bọn trẻ thời nay lười lắm, không có cơm hộp là chẳng sống nổi đâu. Cũng đúng, nếu không thì mấy cửa hàng như các cậu làm sao mà sống được."

 

Bà thím bắt đầu lải nhải những câu chuyện không đầu không đuôi đầy phản cảm.

 

Lý Phái Bạch kéo chiếc xe ba gác trên xe tải xuống, kéo thẳng vào chợ bán thức ăn. Nhìn thấy quầy bán mì cán tay, thầu thầu, hoa tiêu cuốn, bánh nướng lớn, bánh bao, bánh rán đường, bánh nhân đậu đỏ, bánh chẻo áp chảo, bánh đậu xanh... cô gom sạch sành sanh.

 

"Cậu em, mua nhiều thế làm gì? Ăn tươi mới ngon chứ!" Bà chủ quán tốt bụng nhắc nhở.

 

"Trời nóng quá, mùa hè này tôi không định ra khỏi cửa." Lý Phái Bạch trưng ra ánh mắt vô hồn cùng vẻ mặt "nóng sắp c.h.ế.t đến nơi rồi".

 

Khi bà chủ đóng gói xong, đồ đạc chất trên xe ba gác còn cao hơn cả người cô. May mà có mang theo dây thừng để chằng buộc lại.

 

Ra khỏi chợ, lợi dụng lúc bốc dỡ đồ, cô nhanh tay tống hết vào không gian, đóng cửa xe lại rồi kéo xe ba gác vào chợ thêm chuyến nữa.

 

Lần này cô nhắm tới các quầy thịt kho, thịt quay: gà quay, chân giò hun khói, thịt đầu heo, tai heo, bò kho, lòng già...

 

Cô mua mỗi món hai suất loại hộp 10 tệ, tiện thể ghé hàng bán dưa muối cạnh bên chọn vài loại mình thích ăn, rồi hỏi lấy lệ: "Ông chủ, dưa muối này để đông lạnh xong rã đông ra ăn vẫn ngon chứ?"

 

Ông chủ bán dưa muối sửng sốt một chút: "Được chứ, vậy cậu định không ra khỏi cửa à?"

 

"Trời nóng quá, ra ngoài một chuyến mua đủ rồi thì không ra nữa. Thôi, nếu cất trữ được thì mỗi loại bác đóng gói cho tôi mười phần đi."