"Ồn ào c.h.ế.t đi được!"
Tôn Miểu đi đến trước mặt mấy người bị treo ngược, quay đầu nói với Lục Miên: "Cậu vào nhà trước đi, để tớ gia công bọn chúng một chút."
Lục Miên gật đầu, dùng chìa khóa mở cửa, nhưng nhìn thấy dấu vết bị cạy trên cửa, liền nhắc nhở Tôn Miểu: "Bọn chúng làm cửa nhà mình rối tung cả lên, cậu gia công cho cẩn thận vào nhé."
Tôn Miểu ra dấu OK, tỏ vẻ cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ gia công đàng hoàng.
Theo từng bước chân tiến lại gần của Tôn Miểu, gã tóc vàng và đồng bọn sợ đến mức nước tiểu chảy ngược, không ngừng xin tha. Bọn chúng thực sự sợ c.h.ế.t, trộm cắp đ.á.n.h lộn ức h.i.ế.p nữ sinh thì bọn chúng rành, nhưng giờ thì sợ thật rồi.
Trực giác nguy hiểm mách bảo bọn chúng, hôm nay xong đời rồi!
Tôn Miểu rút một con d.a.o găm từ bên hông ra, bắt đầu từ gã tóc vàng, rạch đứt tĩnh mạch trên người hắn, bắt đầu lấy m.á.u. Vì lúc rạch da thịt âm thanh quá ồn, cô bé còn điều khiển thực vật nhét nấm vào miệng để bịt miệng chúng lại.
"Chị, chị chị, đều là ý của hắn, hắn nói ở đây toàn là người sống một mình, hơn nữa đều đã đi vắng, cho dù có ở nhà thì cũng toàn đàn bà, đều là do hắn, đều là do hắn, bọn tôi bị ép buộc thôi, ô ô ô ô..."
Tôn Miểu xử lý xong người đầu tiên liền treo sang một bên, nhìn ngắm mấy cây nấm khổng lồ treo trên cây cổ thụ trước nhà, cảm thấy cũng không tồi, đẹp làm sao!
Nghĩ vậy, cô bé liền ngân nga một khúc hát nhỏ.
"Cô bé hái nấm nhỏ, moi t.i.m moi phổi đi đến trường..."
Chỉ trong mười mấy phút, Tôn Miểu đã treo tất cả những kẻ đó lên cây xả m.á.u. Để không lãng phí, cô bé còn tiện tay trồng luôn củ khoai lang dưới gốc cây.
"Chắc sẽ không có ai đến hái trộm khoai lang của mình đâu nhỉ! Nhưng nhỡ đâu bị hái trộm thì sao đây?"
Tôn Miểu nhìn quanh một vòng, phát hiện xung quanh toàn là cây cối và vách đá. Trong đầu lập tức nảy ra một ý tưởng, cô bé giơ tay điều khiển những cây cối này tự đan lại thành một tấm lưới khổng lồ, bao bọc xung quanh biệt thự.
Nhưng mới chỉ đan được một nửa, dị năng đã cạn kiệt, cô bé trực tiếp ngã nhào xuống đất.
Về đến nhà, Lục Miên thấy bạn thân mãi chưa vào, liền xỏ dép đi ra ngoài xem thử. Vừa mở cửa đã thấy Tôn Miểu sắc mặt trắng bệch ngã gục trước cửa.
Nhìn lại cảnh tượng bên ngoài, quả thực đã biến đổi hoàn toàn. Quá nửa số cây cối đã tạo thành hình bán cầu bảo vệ ngôi nhà của họ ở bên trong. Còn trên cái cây cách cửa không xa lại có mấy người bị treo ngược, lúc này m.á.u vẫn đang rỏ xuống tong tỏng như nước cà chua.
"Oẹ..."
Lục Miên trợn ngược mắt, nôn khan một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nôn xong cô bé vuốt vuốt n.g.ự.c, lập tức đỡ Tôn Miểu dậy, oán trách: "Sao cậu lại phơi thịt khô trước cửa nhà thế này, sẽ hôi lắm đấy!"
"Ây ây ây, cậu nhẹ tay chút," Tôn Miểu khoác tay lên vai Lục Miên, liên tục biện minh, "Không hôi đâu, mùi thơm ngát luôn, không tin ba ngày sau cậu ra mà ngửi thử xem, tớ còn trồng cả khoai lang dưới gốc cây nữa kìa!"
"Eo ôi, trời nóng thế này, chắc chắn không nảy mầm nổi đâu." Lục Miên nói.
"Không đâu, tớ dùng loại phân bón tốt nhất mà."
Bóng dáng hai cô bé khuất dần, còn những người bị treo trên cây thì đung đưa theo gió.
Trong khi đó, đám người Thẩm Uyên đang phải đối mặt với nguy cơ nổ lốp xe để đạp ga hết tốc lực.
Một chiếc xe bảo mẫu (MPV) chạy như bay phía trước, theo sau là mười mấy chiếc xe độ đang truy đuổi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Trương Thiên Huyền ngồi trong xe thúc giục: "Nhanh lên, nhanh lên, nhanh hơn nữa! Tiểu Hứa, cậu đạp sát ván ga cho tôi, chúng ta mà bị đuổi kịp là biến thành cái sàng hết đấy."
Pằng pằng pằng bùm bùm!
Những chiếc xe truy đuổi phía sau thò ra những nòng s.ú.n.g đen ngòm b.ắ.n xối xả về phía xe của bọn họ.
"Ồn ào quá, ông bớt lải nhải đi, làm gì có chiếc xe nào bên ngoài bị s.ú.n.g máy b.ắ.n xối xả mà người bên trong vẫn bình yên vô sự chứ!" Hứa Diệp cũng muốn nhanh hơn, nhưng tốc độ chiếc xe này đã đạt đến cực hạn rồi.
Kia là xe bọc thép, còn của bọn họ là xe bảo mẫu, lại còn thuộc loại "bình hoa di động".
Chiếc xe này bình thường lái đi dạo thì khá ổn, rất thoải mái, nhưng dùng để chạy trốn thì đúng là không ổn chút nào!
Nếu không phải hắn dùng một lớp kim loại bọc ngoài thân xe, thì đã sớm bị b.ắ.n thủng lỗ chỗ như cái sàng rồi.
Nhưng làm vậy cũng tăng thêm gánh nặng cho xe, khiến tốc độ không thể nhanh lên được.
Roy nhỏ bé, bất lực và đáng thương ngồi co rúm trong xe, không dám nói một lời. Dù sao thì chiếc xe này cũng là do cậu ta cung cấp!
Hứa Diệp từng bảo ai cung cấp xe sẽ được miễn phí độ xe lại một chút, coi như bù đắp tổn hao.
Rốt cuộc bọn họ cũng chỉ có một hai chiếc xe, trong tình huống này muốn tìm một chiếc xe phù hợp là điều không tưởng.