Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 151



 

"Ông điên rồi à? Chẳng lẽ ông không thấy đồng nghiệp của chúng ta c.h.ế.t t.h.ả.m thế nào sao? Bị c.ắ.n xé sống sờ sờ, rồi cả mấy con quái vật kia nữa, bọn chúng quay lại rồi, quay lại để báo thù đấy."

 

"Thừa lúc bọn chúng chưa phát hiện, chúng ta vẫn còn cơ hội sống. Nếu bị lộ, kết cục của chúng ta cũng sẽ giống như đống tay chân đứt lìa kia thôi! Đừng quên trước đây chúng ta đã đối xử với bọn họ thế nào."

 

Người đàn ông dáng thùng phuy dần bình tĩnh lại. Ông ta ngồi phịch xuống ghế, tay đập mạnh lên mặt bàn, tức giận quát: "Chẳng lẽ chúng ta phải c.h.ế.t đói ở đây sao?"

 

"Chúng ta có thể đi thang máy," một người đàn ông khác có vẻ là lãnh đạo, trên mặt hiện rõ vẻ thông minh kiểu Husky, lên tiếng: "Bên dưới có một lối đi bí mật, chúng ta có thể trốn thoát theo đường đó."

 

"Nhưng chúng ta đang ở tầng cao nhất, lối đó ở tầng hầm, căn bản không xuống được. Mà cho dù thoát ra ngoài, mưa to gió lớn thế này, chúng ta biết đi đâu về đâu?"

 

"Thang máy, chúng ta dùng thang máy chuyên dụng. Có điều thẻ thang máy lại do viện trưởng giữ, mà phó viện trưởng thì..."

 

Mấy người đưa mắt nhìn t.h.i t.h.ể không toàn vẹn của viện trưởng, không ai dám bước tới tìm thẻ thang máy để xuống phòng thí nghiệm ngầm.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Trong khi đó, Lý Phái Bạch và Hứa Diệp đã tìm đến mức mất kiên nhẫn. Nếu không sợ sập lầu, có lẽ hai người họ đã trực tiếp khoét một cái lỗ trên sàn nhà để chui xuống rồi.

 

"Có tìm được không?" Lý Phái Bạch hỏi.

 

"Đó là một khối thép nguyên khối. Nếu bên ngoài không mưa lớn, tôi đã có thể rút hết kim loại ra rồi."

 

Hứa Diệp vẫn nằm nhoài trên đất tiếp tục tìm kiếm. Có lẽ vì mệt mỏi quá nên cuối cùng não bộ cũng bắt đầu hoạt động.

 

"Cô nói xem thang máy có xuống dưới đó được không?"

 

"Thang máy còn dùng được không?" Lý Phái Bạch mệt mỏi ngồi bệt xuống đất hỏi.

 

"Mất điện rồi." Hứa Diệp cũng ngồi xuống, tựa lưng vào Lý Phái Bạch. Dù sao thì hắn cũng chẳng coi cô là phụ nữ.

 

Đúng lúc hai người đang nghỉ ngơi, đột nhiên họ nhìn thấy một bệnh nhân cao lêu nghêu, chân tay dài ngoẵng đang phát ra những tia điện lách tách. Hai người nhìn nhau, lập tức cơn mệt mỏi bay biến, vội vàng lao tới trước mặt bệnh nhân kia, mỗi người một bên túm gọn anh ta lại.

 

May là bệnh nhân này mới thức tỉnh dị năng chưa lâu, chưa có lực sát thương gì, nên việc bắt giữ khá nhẹ nhàng.

 

Nhưng dù sao cũng là bệnh nhân tâm thần, mạch não khác người thường. Trên mặt anh ta không hề có nét sợ hãi, thậm chí trong mắt còn lóe lên một tia sắc lạnh... tàn nhẫn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Tiểu ca ơi, đi ướp xác cùng tôi không?! Dáng người cậu đẹp thế này, làm xác ướp chắc chắn là tuyệt sắc, Pharaoh nhất định sẽ sủng ái cậu như ái phi cho xem!"

 

Bệnh nhân hệ lôi đá lông nheo với Hứa Diệp: "Xuỵt! Ái phi không phân biệt nam nữ đâu, chỉ xem ai có phúc thôi, mà cậu là người có phúc đấy."

 

Nói xong với Hứa Diệp, anh ta quay sang nhìn Lý Phái Bạch, lập tức thay đổi sắc mặt: "Chậc chậc chậc, cô nương này sao lại lớn lên trông như thế này, một dáng vẻ..."

 

Chưa kịp dứt lời, Lý Phái Bạch đã vung tay tát một cú trời giáng, mất kiên nhẫn quát lớn: "Ngậm miệng, bớt lải nhải nhảm nhí đi!"

 

Hứa Diệp quay mặt đi, không nỡ nhìn thẳng. Biết ngay là không thể coi Lý Phái Bạch như phụ nữ mà. Ngoại trừ mẹ hắn ra thì chẳng có người nào không vừa ý một câu là tát thẳng mặt người ta như thế cả, chậc...

 

Người anh em!

 

Đúng rồi, từ nay phải đối xử với cô ta như anh em huynh đệ mới được.

 

Sau khi vung tay tát, Lý Phái Bạch cảm thấy da mặt tên này dày quá, đ.á.n.h đến đau cả tay. Cô nhìn bảng tên trên áo anh ta —— Lôi Đình.

 

Cái tên đúng là rất hợp với dị năng của hắn.

 

Hai người áp giải Lôi Đình đến chỗ thang máy. Lý Phái Bạch lấy ra một cái bánh mì, nói với Lôi Đình: "Cung cấp điện cho thang máy, làm cho nó hoạt động lại, cái bánh mì này sẽ là của anh."

 

Cô biết lượng thức ăn cho bệnh nhân ở đây tuy không ít, nhưng lại rất đơn điệu, đồ ăn vặt các thứ căn bản là không có, đây coi như là phần thưởng thuê hắn làm việc.

 

Ánh mắt Lôi Đình dừng lại trên chiếc bánh mì, hắn l.i.ế.m môi, rồi nhìn về phía thang máy. May mà hắn chỉ có vấn đề về thần kinh, chứ không phải không cảm nhận được nguy hiểm, hắn hỏi: "Đại ca, đại tỷ, sấm sét và điện lực có cùng họ hàng không vậy?"

 

"Bảo làm gì thì làm đi, dùng dị năng của anh nạp điện cho thang máy, nhanh lên."

 

Điểm này thì Lý Phái Bạch có kinh nghiệm. Trước đây nghe nói các nhân vật lớn trong căn cứ sẽ dùng dị năng giả hệ lôi để nạp điện. Tuy nhiên, những dị năng giả hệ lôi cao quý có thể chẻ đôi trời đất lại khinh thường việc làm cục sạc di động, nên muốn thuê họ ra tay thì giá cả cực kỳ đắt đỏ.

 

Phải nói rằng trong mạt thế, mạnh nhất vẫn là dị năng giả hệ lôi. Cho dù mới ở giai đoạn một thì họ cũng có thể sánh ngang với các dị năng giả bình thường ở giai đoạn hai.