Pha thao tác ảo ma này khiến đám bệnh nhân ngẩn tò te. Họ có bệnh thật, nhưng họ không ngốc.
Chẳng ngờ sống đến nhường này rồi mà vẫn còn được gặp một kẻ tâm thần thứ thiệt. Lập tức họ dạt ra nhường đường!
Lý Hàn Hải và Triệu Mạn Quân cùng mấy chục người theo sau đều sặc nước mưa vì quá sốc.
Một gã đàn em dụi dụi mắt, không dám tin nói: "Đại, đại ca, thực sự có tác dụng kìa!"
Lý Hàn Hải câm nín hồi lâu, hắng giọng mãi mới nghẹn ngào nhìn Triệu Mạn Quân cũng đang sững sờ không nói nên lời bên cạnh, an ủi: "Vợ à, nhập gia tùy tục thôi em!"
Có một gã đàn em thử hạ eo mấy lần mà không được, đành nằm rạp xuống đất làm động tác vẫy đuôi cá, trườn đến cửa bệnh viện tâm thần. Thấy những người này không ngăn cản, gã vẫy tay gọi đám người Lý Hàn Hải, sau đó di chuyển bằng cách vẫy đuôi bò cạp.
Lý Hàn Hải thấy vậy, cũng chẳng thiết thể diện nữa. Hạ eo thì ông ta chịu, bò kiểu bọ cạp thì lại quá mất mặt, dù sao cũng là đại ca, bao nhiêu đàn em đang nhìn, còn mặt mũi nào nữa.
Ông ta nằm ườn ra đất, gọi Triệu Mạn Quân: "Vợ ơi, lên lưng anh, chúng ta làm con cóc ghẻ ăn thịt thiên nga nào."
Thế là Lý Hàn Hải cõng Triệu Mạn Quân đang đóng vai thiên nga vươn dài cổ, nhảy chồm chồm như ếch, miệng còn phát ra những tiếng "ộp ộp ộp".
Nhóm bạn cùng phòng bệnh đứng trên lầu đã bị chuỗi hành động kỳ quặc này làm cho sững sờ, thậm chí còn hoài nghi không biết rốt cuộc ai mới là bệnh nhân tâm thần.
"Đạo, đạo trưởng, bệnh viện tâm thần này tự động nhận bệnh nhân à?" Thế giới quan của Roy đang dần sụp đổ, nhuốm màu sắc bất bình thường.
"Hả? Bần đạo không biết. Chắc có lẽ, đại khái là, xấp xỉ... Bọn họ là loại bệnh nhân tâm thần có chỉ số IQ thấp. Nhóc Y à, cháu tránh xa bọn họ ra một chút, những người này không có IQ, không được coi là con người đâu."
Ông đã ở bệnh viện tâm thần này bao nhiêu năm, chưa từng thấy ai bệnh nặng đến thế. So ra thì bệnh nhân ở đây còn bình thường chán.
Lý Phái Bạch mím môi. Ở kiếp trước, khoảng thời gian này không có ai tới bệnh viện tâm thần Núi Quỷ cả. Rốt cuộc có phải vì cô trọng sinh nên mọi chuyện đã thay đổi không, chỉ hy vọng những ngày tháng sau này sẽ dễ thở hơn một chút.
Những bệnh nhân vừa ra ngoài đã hoàn toàn coi mấy chục người vừa đến là bệnh nhân tâm thần, quay lại thông báo cho tất cả mọi người có mặt ở đó.
Họ tuy có bệnh, nhưng không ngốc. Tất cả đều né tránh đám mấy chục người kia, thậm chí còn nhìn họ bằng ánh mắt đầy kỳ thị.
Lần trước đám người Lý Phái Bạch ngã gục trong sân mà họ không ra tay là vì cảm nhận được khí tức đồng loại quen thuộc trên người nhóm cô, nên mới không xé xác họ.
Nhưng với đám "tâm thần" mới đến này, họ sợ bị lây bệnh ngốc.
Lý Phái Bạch nhìn kẻ cuối cùng bò trườn u ám, hét lên "tôi là dòi đây" tiến vào, rồi bảo mấy người kia: "Hay là... xuống xem thử?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Mấy người cùng nhau đi xuống lầu, thấy đám người ướt sũng đang đứng cứng đơ ở tầng một, vài người trong số đó hoảng sợ tột độ nhìn những bộ phận cơ thể đứt lìa vương vãi, không dám nhúc nhích.
Và Lý Phái Bạch nhanh ch.óng nhận ra một bóng dáng quen thuộc. Kẻ sát thủ chuyên nghiệp từng bám theo cô, cuối cùng lại nhảy cầu tẩu thoát. Đôi mắt phượng của cô lóe lên tia lạnh lẽo, một con d.a.o găm xuất hiện trong tay, cô lao nhanh về phía người đó.
Với trực giác nhạy bén trước nguy hiểm được rèn giũa nhiều năm, Lý A Mãn nhanh ch.óng ném bộ quần áo trên tay ra để né tránh đòn tấn công. Lưỡi d.a.o găm xẹt qua cổ hắn chỉ trong gang tấc.
"Cô!"
Lý Phái Bạch mặc kệ vẻ kinh ngạc của hắn, nhanh ch.óng áp sát và lao vào vật lộn với hắn.
Những người khác do bị sốc bởi những hành động kỳ quái vừa rồi nên cả người vẫn đang cứng đờ, nhất thời không ai kịp lao lên hỗ trợ.
"Là cô!" Lý A Mãn nhìn rõ người trước mặt. Đây chẳng phải là tên "bạn trai hờ" của đại tiểu thư mà đại ca sai hắn theo dõi sao.
Kẻ có thân thủ ngang ngửa sát thủ chuyên nghiệp.
Hơn nữa... cô ta là con gái.
Đại tiểu thư nhà hắn... cong rồi!
Lúc này trong đầu Lý A Mãn chỉ toàn là ý nghĩ: Đại tiểu thư nhà hắn thích con gái.
A á á á á!
Chắc chắn là bị đám tiểu t.ử thối tha kia dạy hư rồi.
Hắn không ngừng ra hiệu bằng mắt cho đại ca nhà mình.
Lý Hàn Hải thì không dám khinh suất hành động. Nơi này có đến mấy trăm người đấy!
Nếu ai cũng có thân thủ thế này, thì xé xác bọn họ dễ như bỡn.
Hiện tại tốt nhất là "địch bất động, ta bất động".
"Đại ca, hay là... chúng ta tiếp tục bò trườn u ám đi?!" Một gã đàn em muốn giúp, nhưng lại bất lực. Lên cũng chỉ vướng chân vướng tay, hơn nữa họ đang đ.á.n.h giáp lá cà, dùng s.ú.n.g thì chắc chắn sẽ b.ắ.n nhầm.
Hứa Diệp chống cằm xem Lý Phái Bạch đ.á.n.h nhau với đối thủ, chép miệng nhận xét: "Chậc chậc chậc, kỹ năng cận chiến của Tiểu Bạch cũng không tồi, chỉ là thể lực bẩm sinh hơi kém một chút, nếu không thì đối phương đã bị hạ gục từ lâu rồi."