Dù sao sư phụ thân hình vạm vỡ, chịu trận một chút cũng không sao. Bản thân cậu còn phải lo cho Tiểu Hoan và sư mẫu, không thể xông lên được. Giờ nghĩ lại, dường như sư phụ mới là kẻ thừa thãi trong nhà.
Haiz, sư phụ chỉ là quá chấp niệm, là một cảnh sát tốt, nhưng không phải là người cha, người chồng tốt. Bây giờ, việc sống sót qua ngày mới là quan trọng hơn cả.
Nghe tiếng hét này, Lý Phái Bạch nhướng mày, đúng là một tên nghịch đồ có hiếu, làm tốt lắm.
Thế là cô lái xuồng lướt qua, chỉ hất một đống bọt nước vào mặt đối phương. Chạy loanh quanh hơn nửa tiếng đồng hồ, lại lạc đường, cô đành vòng lại tìm cái tên "đồ đệ có hiếu" vừa nãy, gọi: "Này, tên đồ đệ kia, cậu dẫn đường cho tôi, tôi sẽ đưa cậu đến nơi an toàn."
Nghe có người gọi mình, Từ Triều đảo mắt một vòng mới thấy chiếc xuồng cao su tiến lại gần. Nhưng nhìn sang sư mẫu và Tiểu Hoan, cậu bắt đầu cò kè mặc cả: "Đưa cả chúng tôi ra khỏi đây, tôi sẽ dẫn đường cho cô."
Cậu không biết người này muốn đi đâu, nhưng hiện tại bọn họ bơi trong nước đã kiệt sức rồi, nếu không tìm được chỗ dừng chân thì e là sẽ c.h.ế.t đuối ở đây mất.
Lý Phái Bạch chỉ cân nhắc một chút, nhạt giọng nói: "Vịnh Mạn Đà. Nhưng mà, tôi chỉ cần một người."
"Không được, cô đưa chúng tôi đi, tôi sẽ dẫn đường. Dù cô có rời khỏi đây thì cô vẫn sẽ lạc đường ở chỗ khác thôi. Nếu mất quá nhiều thời gian, nhiên liệu của cô không đủ, nghĩ đến thôi đã thấy phiền rồi."
Từ Triều vốn thường theo An Nghị đi giải quyết mấy vụ tranh chấp cô dì chú bác của người dân, tài ăn nói không dám nói là xuất sắc, nhưng ít ra cũng tốt hơn cái giọng điệu ra lệnh của An Nghị.
"Ồ, vậy các người cứ tiếp tục ở lại đây đi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nói xong, Lý Phái Bạch định bỏ đi. Còn việc có ra khỏi đây được hay không, thứ khói độc này cũng chỉ kéo dài một hai ngày, cùng lắm là trì hoãn thêm chút thời gian thôi.
Cô ghét nhất là những kẻ thích kỳ kèo mặc cả.
Chơi với nhóm bạn cùng phòng bệnh, cô chưa bao giờ có cảm giác chán ghét này. Từ nhỏ như Lục Miên đến lớn như Bán Tiên, dù là giao dịch hay hợp tác, cứ đưa ra điều kiện, hợp lý thì nhận, không hợp lý thì tìm đường khác.
Còn tên Hứa Diệp tuy thích mặc cả nhưng người ta có bản lĩnh thực sự, hơn nữa giá hắn đưa ra cũng luôn nằm trong phạm vi hợp lý.
Cho dù có không hợp lý đi chăng nữa, cách hắn nói ra cũng khiến người nghe cảm thấy thoải mái. Nếu không vì tài chế tạo v.ũ k.h.í của hắn, cô đã nghi ngờ hắn là nhân viên sales của công ty nào đó rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Từ từ, chờ đã, mang theo đứa bé, mang theo đứa bé đi!" Từ Triều thấy Lý Phái Bạch thực sự bỏ đi, liền kéo An Tiểu Hoan hét lớn về hướng chiếc xuồng.
Lý Phái Bạch cười khẩy. Nếu nói sớm thì cô cũng không ngại mang theo một đứa nhóc, dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu chỗ. Cô quay mũi xuồng lại, một tay xách An Tiểu Hoan lên xuồng, tiện tay túm luôn cả Từ Triều lên.
Từ Triều chỉ cảm thấy sức người này lớn thật. Lên xuồng xong, cậu ta nói với An Nghị và Chi Tố Hoa: "Sư phụ, sư mẫu giao lại cho chú chăm sóc, Tiểu Hoan cứ để cháu lo. Chúng ta gặp nhau ở xưởng nội thất nhé, hai người dùng mảnh gỗ chắc là chèo qua được đấy."
"Tiểu Triều, Tiểu Hoan nhờ cả vào cậu." Chi Tố Hoa lo lắng nhìn đứa con trai đang mệt mỏi, yếu ớt.
"Sư mẫu cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Hoan." Từ Triều vỗ n.g.ự.c thề thốt đảm bảo.
Sắc mặt Lý Phái Bạch trở nên kỳ quái, cô cảm thấy tên "đồ đệ có hiếu" này... trông giống người một nhà với hai mẹ con kia hơn. Còn ông An Nghị kia thì lại tỏ thái độ chuyện không liên quan tới mình, quan tâm thì cũng có, nhưng chẳng đáng là bao.
Nếu không vì chênh lệch tuổi tác, cô còn nghi ngờ đứa trẻ này là con ruột của cậu ta mất.
"Chỉ đường đi!" Lý Phái Bạch không có tâm trạng hóng hớt, sực nhớ ra hình như Roy cũng định đến Vịnh Mạn Đà. Cô thò tay vào túi, lấy ra một chiếc bộ đàm: "Alô alô alô, số 3 nghe rõ trả lời!"
Rất nhanh, phía Roy đã có phản hồi: "Nghe rõ, chị ơi, có chuyện gì vậy?"
"Cậu đang ở đâu? Tôi cũng cần đến Vịnh Mạn Đà một chuyến, nhưng không rành đường." Lý Phái Bạch nói rõ mục đích của mình.
"Em đang chèo thuyền cao su lượn lờ ở khu thương mại nè, chị đang ở đâu?" Bên phía Roy có hệ thống chỉ đường, căn bản không có khả năng đi lạc, cậu ta chỉ tiện đường đi ngang qua khu phố thương mại để cướp bóc đồ đạc.
"Tôi sợ lạc đường, cậu đợi tôi hai tiếng nhé, nếu tôi không đến thì cậu cứ đi trước đi." Lý Phái Bạch không có ý định bắt tên nhóc đó phải đợi mình, chỉ là muốn mượn đường để đỡ mất công tự tìm lối đi.
"Vâng ạ, em cũng định dừng lại bên này một lúc, có gì cứ liên lạc nhé." Roy đáp lại rồi hai người ngắt kết nối.