Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 166



 

[Roy: Mấy chai gia vị này lấy hết đi. Tôi thấy có ít bột mì, đường bột, cà phê này, gom hết vào. Cây s.ú.n.g săn cũng mang đi luôn, lát nữa còn phải đi đón người nữa.]

 

[Hệ thống: ...... Tôi có cảm giác hiện tại mình giống như một bảo mẫu vậy. Nhưng mà... cậu có thấy cơ thể khó chịu chỗ nào không?]

 

[Roy: Sao tôi lại khó chịu chứ? Tôi cảm giác mình có thể ăn hết cả một con bò đây này.]

 

[Hệ thống: Ở giai đoạn đầu thức tỉnh dị năng, cơ thể sẽ có phản ứng bài xích. Cầm cự qua được thì sẽ thành dị năng giả, không qua được thì c.h.ế.t. Nhưng có hệ thống tôi ở đây, cậu cứ yên tâm, chắc chắn cậu không c.h.ế.t được đâu. Thậm chí tôi có thể làm dị năng của cậu thức tỉnh từ linh hồn chứ không phải từ thể xác.]

 

Roy vơ vét sạch sành sanh mọi thứ dùng được trong nhà hàng, đi ngang qua cửa hàng điện thoại máy tính cũng gom hết vào không gian, từ quần áo đến giày dép chẳng tha thứ gì.

 

Khi tìm thấy Lý Phái Bạch, đã là một tiếng đồng hồ sau.

 

"Chị ơi?!" Roy trèo qua cửa sổ vào một tòa nhà lớn, thu chiếc thuyền cao su của mình lại. Trời đã tối mịt, trong tình trạng không có ánh đèn, cậu cũng không dám chắc người trong phòng là ai.

 

Không có tiếng động đáp lại.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Roy chắc chắn trong đó có người. Nếu không có tiếng đáp lại thì chứng tỏ đó không phải là Lý Phái Bạch. Cậu lấy đèn pin từ không gian ra bật sáng, lập tức cả căn phòng bừng sáng.

 

Một bé trai gầy gò ốm yếu đang dùng ánh mắt mong chờ nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt y hệt con ch.ó Cẩu Phú Quý nhà Lý Phái Bạch.

 

Thấy là một đứa trẻ, cậu thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Sao em lại ở đây một mình? Bố mẹ đâu rồi?"

 

Trận mưa này đã kéo dài hơn một tháng, đứa trẻ ở đây chắc chắn đã kẹt lại từ trước khi mưa xuống. Hơn nữa tòa nhà này có nhà hàng, chắc chắn sẽ không lo bị đói.

 

"Anh ơi, có quái vật, anh cứu em và mẹ em với được không?" Giọng cậu bé khóc rất nhỏ, tiếng nấc nức nở nghẹn ngào, nước mắt lăn dài như những hạt châu, trông vô cùng đáng thương.

 

Roy nhất thời mềm lòng, tiến lại gần cậu bé, đưa cho em một cái bánh mì, hỏi: "Quái vật gì?"

 

"Quái vật ăn thịt người. Mẹ em ở gian bên cạnh, đã mấy ngày rồi, anh cứu mẹ em với được không?" Cậu bé van xin, giọng đè xuống rất thấp.

 

Lúc này, Lý Phái Bạch đang ở tầng 13 của tòa nhà đó tìm kiếm tang thi để móc tinh hạch.

 

Tòa nhà này có không ít người. Có lẽ do hít phải khói độc, không trụ nổi nên biến thành tang thi, kéo theo đó là một chuỗi lây nhiễm dây chuyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dưới tòa nhà này là khu thương mại, từ tầng mười trở lên mới có người ở, cô nhẩm tính sẽ thu hoạch được một mẻ khá khá.

 

Chỉ là tinh hạch trong đầu tang thi hiện tại thật sự quá nhỏ bé, t.h.ả.m hại, chỉ bằng nửa cái móng tay trông như cục đá vụn. Hấp thu xong cũng chẳng có bao nhiêu năng lượng.

 

Nhưng có còn hơn không.

 

Ít nhất thì dị năng thời gian khi dùng cũng không bị cạn kiệt ngay lập tức, vẫn còn dư sức để bước thêm vài bước.

 

Đẩy cửa một căn phòng ra, hai con tang thi bên trong cứng đờ như robot đang lao về phía cô. Nhìn cảnh này, Lý Phái Bạch còn chẳng thèm c.h.é.m, nhưng tiện tay vẫn vung hai nhát đao. Mũi đao chọc vào não tang thi ngoáy ngoáy vài cái, cô ghét bỏ ném chúng sang một bên.

 

Đến cả cái tinh hạch cũng chưa ngưng tụ nổi, ra ngoài làm gì cho mất mặt.

 

"Haiz, xem ra tang thi mới xuất hiện đúng là toàn rác rưởi. Nhớ lại kiếp trước, tinh hạch cũng phải đến năm sau mới xuất hiện." Lý Phái Bạch lẩm bẩm một mình, có chút thất vọng. Nhưng đột nhiên trong đầu cô lóe lên một tia sáng.

 

Nếu đã có thể tích trữ vật tư, tại sao không tích trữ luôn ít tang thi để đào tinh hạch nhỉ?

 

Lý Phái Bạch đứng trong phòng ngẫm nghĩ một hồi, càng nghĩ càng thấy ý tưởng này rất khả thi.

 

Cô quyết định về nhà sẽ nhờ Hứa Diệp làm một cái l.ồ.ng sắt, đặt trong sân chuyên để nuôi tang thi. Chứ ngày nào cũng phải chạy ra ngoài tìm thế này thì phiền phức quá.

 

Lý Phái Bạch trước nay không phải là người chăm chỉ. Đằng sau vẻ ngoài xinh đẹp hào nhoáng ấy là một con lười chính hiệu.

 

Cô có thể trụ vững trên con đường người mẫu, tất cả đều nhờ vào khuôn mặt đẹp để chống đỡ.

 

Có kế hoạch rồi, nghĩ rằng Roy chắc cũng sắp đến, cô liền không lên lầu gõ cửa từng nhà tìm tang thi nữa. Cứ nuôi một thời gian, biết đâu con nào con nấy đều có tinh hạch.

 

Nhưng cô sực nhớ ra lúc Roy sử dụng dị năng không gian chẳng có chút d.a.o động nào. Biết đâu đó không phải là dị năng, mà giống trường hợp của Du Thanh Lam.

 

Nếu không thể thức tỉnh dị năng, chỉ cần Roy đừng mang lòng thánh mẫu rởm thì có lẽ vẫn sống sót được ở mạt thế. Nhưng với Du Thanh Lam thì nguy hiểm rồi, dị năng giả không gian mà không có thực lực thì chỉ là vật sở hữu của những kẻ mạnh hơn mà thôi.