Roy vừa mới thức tỉnh dị năng, nằm vật ra giường, cảm giác như cả người vừa đi dạo một vòng dưới âm phủ trở về.
[Hệ thống: Có một tin tốt và một tin xấu, cậu muốn nghe tin nào trước?]
[Roy: Tôi sống lại rồi, tin gì cũng là tin tốt cả. Nói đi.]
[Hệ thống: Tin tốt là cậu đã thức tỉnh dị năng, tin xấu là dị năng của cậu là dị năng không gian!]
[Roy: Ồ, vậy là tôi lại có thêm một cái balo di động nữa rồi.]
[Hệ thống: Dị năng không gian cũng có sức tấn công cực mạnh đấy. Có hệ thống tôi đây hỗ trợ, cậu sẽ trở thành một ba lô di động... à không, một dị năng giả không gian có sức sát thương cực kỳ khủng khiếp.]
[Roy: Người chị nhà bên cạnh cũng là dị năng giả không gian nhỉ, chị ấy lợi hại lắm, lại còn xinh đẹp nữa.]
[Hệ thống: ...... Câu cuối cùng cậu không nói cũng được.]
[Roy: Chị ấy vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, lại còn cứu mạng tôi, tôi thích chị ấy lắm!]
[Hệ thống: Cậu đã ba ngày chưa ăn gì rồi, cậu có đói không?]
Nhắc đến ăn, Roy bỗng thấy bụng sôi ùng ục, hoa mắt ch.óng mặt, cả người không còn chút sức lực nào.
Cậu lập tức lấy một thanh sô cô la từ không gian ra nhét vào miệng để cầm cự. Hồi lâu sau mới gượng dậy nổi, nhưng một cơn ch.óng mặt ập tới khiến cậu lại ngã vật xuống giường. Cậu từ bỏ ý định tự nấu ăn, lấy ra một hộp bánh quy nhét lấy nhét để vào miệng, ăn liền hai hộp mới dừng tay.
[Hệ thống: Muốn sống tốt ở mạt thế thì phải dứt bỏ tình cảm. Cậu mà yêu đương thì ăn bánh quy cũng chỉ được ăn một nửa, ngày nào cũng phải chịu đói. Cực khổ ra ngoài g.i.ế.c tang thi tìm đồ ăn, mang về cũng chỉ được ăn một nửa thôi.]
Roy nhớ lại cái cảm giác đói lả đến mức bủn rủn chân tay lúc nãy, rùng mình một cái, lập tức dập tắt mọi suy nghĩ yêu đương.
[Roy: Cảm xúc đâu có ngon bằng bánh quy. Đúng, lấp đầy cái bụng mới là quan trọng nhất, một người no thì cả nhà không bị đói. Có thời gian này thà sang chỗ đạo trưởng học lỏm vài chiêu bẻ khóa, qua chỗ anh Hứa Diệp học cách sử dụng các loại v.ũ k.h.í, tới chỗ anh Thẩm Uyên học thôi miên. À đúng rồi, tôi còn phải học chị gái cách c.h.é.m tang thi nữa!]
Chỉ một lát sau, Roy đã lên lịch trình rõ ràng cho bản thân, khiến hệ thống chưng hửng cảm thấy mình chẳng có đất dụng võ.
Cứ thế... dứt tình luôn hả?
Vừa nãy không phải còn bảo rất thích chị Bạch sao?
Sao nó mới nói một câu, đã... hết rồi?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không buồn nghĩ ngợi gì nữa à?!
Theo dữ liệu hệ thống ghi nhận, tình cảm không phải lúc nào cũng cần rất nhiều thời gian mới xoa dịu được sao?
Vị ký chủ này... trong chuyện tình cảm cũng quyết đoán quá đi mất!
Roy hoàn toàn không biết hệ thống đang nghĩ gì. Cậu xuống giường đi vào bếp, tự áp chảo một phần bít tết, luộc mì Ý, rồi ốp la thêm một quả trứng.
[Hệ thống: Ăn xong nhớ lấy đồ bịt hết các khe hở thông gió lại, kẻo có con gì bò vào. Bây giờ tang thi còn dễ g.i.ế.c, cậu ra ngoài đào thêm nhiều tinh hạch vào. Chỉ cần cậu có thể điều khiển không gian, việc tẩu thoát ngàn dặm chỉ là chuyện nhỏ.]
Roy ăn uống no nê, nghe hệ thống lải nhải trong đầu, cậu dọn dẹp chén bát xong liền làm theo lời hệ thống.
Bản tính cậu ta là người rất biết nghe lời khuyên.
Trong lúc đó, Thẩm Uyên đang cầm một cây gậy nhọn đi dạo trong sơn trang Vãn Nguyệt, bên cạnh còn có mấy con tang thi lẽo đẽo đi theo. Thỉnh thoảng hắn lại chọc vào người tang thi hai cái, ra vẻ trải nghiệm cái thú "ngắt hoa cúc nướng gan lợn, chả biết mùi vị ra sao".
Nhưng đi được một đoạn thì hắn bắt gặp Lý Phái Bạch đang trên đường c.h.é.m tang thi trở về. Hắn dừng bước, giơ tay chào hỏi: "Hi, lão Lý, đi đâu thế? Sao trên người cô lại có mùi người c.h.ế.t nồng nặc vậy!"
Lý Phái Bạch bước chậm lại, nhìn Thẩm Uyên đang bị đám tang thi vây quanh, mí mắt giật giật không ngừng, hỏi ngược lại: "Anh đang làm cái trò gì đấy?"
"Tìm mấy đàn em về nhà trồng trọt. Hứa Diệp nhà bên cạnh đã bắt đầu nuôi bọn chúng rồi đấy!"
Thẩm Uyên vung gậy lên, chọc xuyên sọ một con tang thi, một viên tinh hạch rơi lộp bộp xuống đất, hắn nhặt lên.
"Cô biết cái này dùng để làm gì không?"
"Cho ch.ó ăn, làm tiền tệ trao đổi, nâng cấp dị năng!" Nói xong, Lý Phái Bạch c.h.é.m bay đầu mấy con tang thi đang ở gần mình nhất, tiện tay moi tinh hạch ra, nhẩn nha nói: "Đây là thù lao."
Thẩm Uyên nắm viên tinh hạch trong tay, nở nụ cười đầy hứng thú. Khi viên tinh hạch được hấp thu, hắn cũng hiểu được tầm quan trọng của thứ này.
Vốn định dắt mấy "tên đàn em" này về nhà mà chẳng thèm quan tâm gì, ai ngờ vừa mở màn đã bị bổ đầu, tinh hạch bị cướp sạch bỏ túi.
Khoảnh khắc hấp thu tinh hạch vừa rồi, dị năng tiêu hao của hắn lập tức phục hồi. Xem ra ru rú ở nhà mãi cũng không ổn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ