Lý Phái Bạch trưng bộ mặt nghiêm túc ra bắt đầu nói hươu nói vượn, giọng điệu lại cực kỳ thản nhiên.
Trái lại, cô gái kia thì cứ ấp a ấp úng, chỉ nói là được sếp sai đi mua, không rõ nguyên nhân.
"Anh đẹp trai, tôi tên Du Thanh Lam, anh tên gì?" Du Thanh Lam chủ động bắt chuyện, trong lòng dấy lên nghi ngờ không biết người này có biết chút gì không.
"Bạch Quang Tông." Lý Phái Bạch bịa đại một cái tên. Ông chủ cũng không nói chen vào, chỉ nghĩ rằng vị khách này không thích bị người khác bắt chuyện.
"Ờm, anh có một đứa em trai tên Diệu Tổ đúng không?" Du Thanh Lam hỏi với vẻ hơi lúng túng.
"Cô quen em trai tôi à?" Lý Phái Bạch vờ kinh ngạc.
Sau khi thanh toán tiền, hai người chia tay. Lý Phái Bạch ghi nhớ biển số xe của đối phương rồi bám theo từ đằng xa.
Nhưng càng bám theo, cô càng thấy có gì đó không ổn. Đây chẳng phải là đường tới Vãn Nguyệt Sơn Trang sao? Chỉ là không phải đi về khu biệt thự mà là hướng tới dãy nhà Tây ở sườn núi.
Để tránh bị chú ý, cô đội bộ tóc giả, mặc áo chống nắng, thay một bộ đồ thể thao khô thoáng, đeo thêm một bình nước bên hông, bắt đầu vờ như đang chạy bộ.
Đi đường tắt vòng lên trước xe của Du Thanh Lam, cô lảo đảo chặn xe lại, thều thào hỏi: "Xin lỗi làm phiền cô một chút, cô có thể cho tôi đi nhờ một đoạn được không, hình như tôi bị say nắng rồi."
Du Thanh Lam bị người bất ngờ lao ra làm cho giật mình, vội đạp phanh. Cô ta cũng không muốn rước rắc rối vào thân, dạo này đang bận đi gom hàng phải giữ mồm giữ miệng. Cô ta hạ cửa kính xuống, hỏi: "Sao anh lại ở đây? Anh ở khu nào?"
"Đằng kia có một cái chòi nghỉ mát, phiền cô đưa tôi tới đó nghỉ một lát, tôi sẽ gọi người nhà ra đón. Cảm ơn cô, người đẹp."
"Vậy anh lên xe đi."
Lý Phái Bạch mở cửa xe bước lên. Liếc ra phía sau thấy trên xe trống không chẳng có thứ gì, cô đã có thể chắc chắn đối phương có không gian.
Thế nhưng từ đầu đến cuối cô không hề cảm nhận được một chút d.a.o động dị năng nào, bất giác nhíu mày.
Du Thanh Lam chỉ nghĩ cô đang khó chịu vì bị say nắng.
"Ái chà, tôi muốn rèn luyện thân thể chút, không ngờ lại nóng đến mức này." Lý Phái Bạch vẫn đội mũ chống nắng, nằm ườn ra ghế xe như một vũng bùn lầy.
"Cũng bình thường thôi, hôm nay mới 41 độ." Du Thanh Lam đảo mắt, thế này đã là gì, hai tháng nữa nhiệt độ lên tới 60 độ, lúc đó cho anh chịu trận.
"Cô đẹp gái, cô sống ở khu này à?" Lúc xuống xe, Lý Phái Bạch bâng quơ hỏi một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không phải, tôi đi làm việc cho sếp." Du Thanh Lam đáp lại, thấy cô gái kia thực sự chui vào chòi nghỉ mát tránh nắng thì liền quay xe rời đi.
"Phiền phức c.h.ế.t đi được, không ngờ mình lại xuyên vào bộ truyện 《Kỷ thực thể tận thế》, trở thành cô nữ phụ chỉ sống được 57 ngày, lại còn c.h.ế.t vì giành đàn ông. Xui xẻo thật."
Nghe nói trong cuốn sách này, bất kể là con người hay địa điểm thì mọi thứ đều là sự thật.
Bằng mọi giá phải chui vào sống tạm bợ trong căn cứ của nữ chính. Còn nam chính thì cút mẹ đi, ai thích thì lấy, tóm lại là bà đây không cần.
Lý Phái Bạch nấp vào lùm cây xanh chạy theo, mãi cho đến khi thấy chiếc xe đỗ lại ở gara tầng hầm tòa nhà số 11.
Du Thanh Lam tìm một góc c.h.ế.t camera không nhìn tới rồi đỗ xe lại. Xác nhận xung quanh không có ai, vèo một cái, chiếc xe biến mất vào khoảng không.
Lý Phái Bạch nấp ngay góc cua. Cô vẫn không hề cảm nhận được d.a.o động dị năng, hai hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t vào nhau.
"Sao lại thế này? Rõ ràng là dị năng không gian, nhưng tại sao lại không có d.a.o động của không gian?"
Du Thanh Lam rời khỏi tầng hầm, bấm thang máy lên tầng 7.
Các căn hộ ở đây phần lớn là kiểu thiết kế thông tầng, hai tầng một hộ, diện tích không hẳn là quá lớn, ở cũng coi như thoải mái.
Điểm mấu chốt là vì từ năm ngoái khu này có tin đồn nháo quỷ nên giá nhà rẻ hơn hẳn mặt bằng chung toàn thành phố.
Nhắc tới chuyện này, Du Thanh Lam vẫn còn thấy rùng mình. Đêm qua nào là tiếng quỷ khóc "a a a", tiếng kéo đàn, rồi còn cả đám ma trơi bập bùng trên núi khiến cô sợ run cầm cập.
Vẫn phải làm thêm hai lớp cửa ở lối ra thang máy và cầu thang bộ mới được.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Du Thanh Lam sờ lên vết bớt hình hai con cá chép xanh đỏ đan chéo trên xương quai xanh.
Đây là lúc cô mới xuyên vào, ngã từ trên giường xuống làm vỡ miếng ngọc bội hình cá chép đeo trên cổ, miếng ngọc dính m.á.u rồi tạo thành vết bớt này.
Không ngờ lại mở ra được không gian.
Vì phần lớn số tiền vay mượn từ thẻ tín dụng và vay nặng lãi đều đã đập vào mua căn nhà này, nên trong tay cô chỉ còn lại vài chục vạn để mua vật tư.
Cô chẳng mong ăn ngon mặc đẹp, chỉ cầu có miếng cơm bỏ bụng, nên giờ cái gì cũng phải tính toán thật chi li.