Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 184



 

Kiều Thanh sợ tới mức quỳ phịch xuống đất, mồ hôi hột trên trán vã ra như tắm. Cậu ta thật sự không cố ý đâu, bị cả bố mẹ lẫn anh trai luân phiên tẩn cho một trận rồi, cái dị năng này đâu phải cậu ta muốn kiểm soát là được đâu.

 

"Sếp ơi, tôi không cố ý đâu, đừng g.i.ế.c tôi, tôi cũng không muốn thế mà. Chị xem mặt tôi này," Kiều Thanh chỉ vào khuôn mặt sưng vù của mình, "Toàn là do người nhà tôi luân phiên đ.á.n.h đấy, nhưng đây không phải là thứ tôi có thể kiểm soát được. Chị đừng g.i.ế.c tôi, tôi thật sự vẫn còn giá trị sử dụng mà."

 

"Cho dù là làm kẻ ba phải, làm con sâu làm rầu nồi canh, làm dê thế tội, làm kẻ chuyên phá đám, hay làm bia đỡ đạn, việc gì tôi cũng làm được, xin chị đừng để tôi phải c.h.ế.t không nhắm mắt."

 

Kiều Thanh rất hiểu thân phận của mình. Dù ngây thơ ngốc nghếch, cậu ta cũng biết chỉ cần Lý Phái Bạch muốn, cậu ta tuyệt đối không có cơ hội sống sót rời khỏi đây.

 

Hiện tại cậu ta hận không thể tự tát vỡ mồm mình, sao lại không quản nổi cái miệng này cơ chứ.

 

"Lý Diệu Trăn tìm tôi làm gì?" Lý Phái Bạch chằm chằm nhìn Kiều Thanh. Muốn tìm cô thì qua biệt thự số 4 là xong, ra ban quản lý tòa nhà làm cái gì, đến đó chỉ tổ phiền phức.

 

"Tôi cũng không rõ lắm, hình như có liên quan đến đám người trốn khỏi bệnh viện tâm thần Núi Quỷ." Kiều Thanh cũng mù mờ, cậu ta chỉ là người truyền lời thôi.

 

"Đi, dẫn đường, chúng ta đi xem sao." Lý Phái Bạch cùng Tôn Miểu đi theo Kiều Thanh tới khu vực ban quản lý tòa nhà.

 

Vừa đến nơi, họ đã thấy một đám người đông nghịt đang vây quanh.

 

Một người ăn mặc lôi thôi lếch thếch, dáng vẻ vô cùng lười biếng bước tới trước mặt họ: "Cô là? Nấm Nhỏ hả?"

 

"Anh Tam Thổ!"

 

Tôn Miểu nở một nụ cười rạng rỡ và đáng yêu, trông như một chú thỏ trắng ngây thơ. Nhưng những lời thốt ra sau đó lại khiến người ta phải rùng mình kinh hãi.

 

"Mấy anh chị cứ tự cao tự đại kia đâu rồi? Em nhớ họ quá đi mất, muốn biến họ thành chất dinh dưỡng bồi bổ cho nấm của em ghê! Hì hì."

 

"Xin lỗi nha, bị xử gọn hết rồi. Biết thế đã gọi em một tiếng." Quan Nghiêu gãi gãi mái tóc bết bát, tỏ vẻ áy náy. Bọn họ ra tay g.i.ế.c ch.óc đã đời mà Nấm Nhỏ lại không được chứng kiến, tiếc thật.

 

Lý Phái Bạch chẳng màng đến cuộc trò chuyện của hai người họ. Đưa mắt nhìn quanh, chà, đội quân nhà họ Lý đã bị đám người từ bệnh viện tâm thần bao vây kín mít rồi!

 

Lách qua vài người, cô mới tìm thấy Lý Diệu Trăn đang đứng ở một góc khuất. "Cô tìm tôi đến làm gì? Nếu muốn dọn dẹp bọn họ, đừng ngại nói ra, tôi sẽ nhờ đạo trưởng tìm cho cô một mảnh đất có phong thủy thật tốt để chôn cất."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Lý Diệu Trăn vô cùng khó coi. Cô liếc nhìn Lý A Mãn đang bị đ.á.n.h sưng vù mặt mũi như đầu heo và bị lấy làm ghế ngồi, nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Tìm các người... để bàn chuyện."

 

"Ồ, cô cứ nói. Chỉ cần không trái với lương tâm, tôi rất sẵn lòng giúp cô." Lý Phái Bạch đã bắt đầu đoán được mục đích của họ, chắc không phải là muốn thu phục đám bệnh nhân này đâu nhỉ.

 

Nghĩ cũng đừng hòng. Cô không muốn dây dưa với đám người khó nhằn này một chút nào.

 

Được trọng sinh là để hưởng phúc, chứ không phải đi rước họa vào thân.

 

Hơn nữa cô chỉ có may mắn của nhân vật chính, chứ không có cái mạng của nhân vật chính, cô chỉ là một tiểu tốt vô danh thôi.

 

Người bình thường ai cũng biết, phải tránh xa bệnh nhân tâm thần.

 

Vì chẳng ai biết lúc nào họ sẽ phát điên, huống hồ gì đang ở mạt thế, lại còn là những kẻ sở hữu dị năng nữa chứ.

 

Ngay lúc này, cả đại sảnh đang tràn ngập sự d.a.o động dị năng không thể kiềm chế.

 

"Ngại quá, tôi không đến muộn chứ!" Thẩm Uyên xuất hiện trong bộ âu phục chỉn chu, tóc tai vuốt vuốt chải chuốt cẩn thận. Hắn đẩy nhẹ gọng kính viền vàng trên sống mũi, đưa mắt nhìn lướt qua những người có mặt. Ồ, nhận ra được quá nửa, "Mọi người cũng ở đây à, xem ra chúng ta lại trở thành đồng loại rồi."

 

"Lão Lục à, hóa ra cậu cũng ở đây, tôi còn tưởng chỉ có Nấm Nhỏ thôi chứ!" Quan Nghiêu ngáp dài một cái, uể oải nằm ườn trên ghế, hất cằm về phía đội quân nhà họ Lý: "Họ gọi chúng ta tới đàm phán điều kiện đấy. Tôi, Lão Lôi, Shana và mọi người đều nghĩ nếu thương lượng ổn thỏa thì hợp tác, còn không thì đem bọn họ đi cho Đồ Tể ăn, nó chắc chắn sẽ biết ơn chúng ta lắm."

 

"Đồ Tể vẫn còn sống sao, tôi còn tưởng nó không trụ qua nổi cơ đấy!"

 

Lý Phái Bạch cố nhớ xem Đồ Tể là ai. Chợt nhớ ra đó là một con mèo mướp ở bệnh viện tâm thần Núi Quỷ, vì nó rất thích ăn thịt nên chẳng biết ai đã đặt cho nó cái tên Đồ Tể.

 

Lâu nay không thấy con mèo đó, cô còn tưởng nó đã bị làm thịt rồi chứ.

 

Không ngờ vẫn còn sống nhăn răng!

 

Chẳng bao lâu sau, Hứa Diệp và Trương Thiên Huyền cũng đủng đỉnh đến nơi. Vừa tới, họ liền tìm chỗ ngồi, chống cằm nhắm mắt, chẳng buồn lên tiếng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ