Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 190



 

"Sáng sớm ngày mai 5 giờ cậu qua đây, đi leo núi với tôi. Xong việc về tôi sẽ dạy cậu cách bẻ khóa."

 

"Vâng, vâng ạ, sáng mai 5 giờ cháu có mặt." Roy gật đầu đồng ý, xong xuôi thì lủi thủi về nhà đi ngủ.

 

Trương Thiên Huyền vỗ nhẹ lên đầu Bá Chủ, sủng nịnh nói: "Ăn của người ta bao nhiêu tôm hùm Úc thế kia, còn không mau tiễn người ta về."

 

Bá Chủ gắp Roy lên, sải cánh một nhịp đã quăng luôn cậu nhóc vào sân biệt thự số 3.

 

Trở về phòng, Trương Thiên Huyền nhìn cái giường, rồi lại nhìn sợi dây phơi quần áo giăng ngang phòng. Ông tung người nhảy lên, nằm gọn trên sợi dây nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Lúc tỉnh giấc thì mới chỉ là 3 giờ sáng. Với tôn chỉ "ta đã dậy thì cấm đứa nào được ngủ", Trương Thiên Huyền gõ cửa từng nhà gọi mấy người hàng xóm cùng đi leo núi.

 

Trừ Roy ra thì chẳng có một ai ừ hử lấy một tiếng.

 

Còn Lý Phái Bạch, người đã hẹn với Tôn Miểu xuống núi, thì đang nướng khét lẹt trên giường. Mở mắt ra đã là 10 giờ sáng.

 

Ngủ dậy, cô vệ sinh cá nhân qua loa, đổ luôn nước rửa mặt vào không gian vật sống để tưới ruộng. Tiện thể, cô hái ít quả việt quất, rửa sạch rồi bày ra đĩa.

 

Nhưng trong đầu Lý Phái Bạch lúc này chỉ toàn những suy nghĩ về việc sáng nay ăn gì, trưa nay ăn gì, tối nay ăn gì, ăn đêm bằng món gì...

 

Vừa nhón việt quất ăn, cô vừa lục lọi tìm đồ ăn sáng trong không gian. Một suất bánh nướng kẹp gà rán, một suất bánh nướng kẹp trứng và dưa muối, kèm thêm một ly sữa đậu nành.

 

Thơm phức!

 

Ăn xong bữa sáng trong vòng nửa tiếng, cô lại đổ đầy hai túi thức ăn cho ch.ó. Khẩu phần ăn của Cẩu Phú Quý và Cáp Kiến Quốc dạo này tăng lên đáng kể, trước kia mỗi bữa chỉ một bát, giờ phải hẳn một túi, lại còn phải thêm thịt nữa.

 

Vừa mới ăn xong, bộ đàm đã vang lên tiếng gọi của Tôn Miểu rủ cô xuống núi.

 

"Chị ơi, chúng ta đi cướp... à nhầm, đi g.i.ế.c tang thi đi?" Tôn Miểu cũng vừa mới ngủ dậy, ăn uống qua loa rồi chạy tót sang nhà Lý Phái Bạch. Cô bé không biết lái xe, muốn ra ngoài thì chỉ có nước cuốc bộ. Rủ Lý Phái Bạch đi cùng cũng coi như là đi nhờ xe vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Có mang theo thuyền cao su không?" Lý Phái Bạch thấy cô bé chỉ mang theo mỗi cái balo. Nước bên ngoài vẫn chưa rút, muốn ra ngoài chỉ có cách dùng thuyền.

 

"Dạ, không mang ạ, chúng ta phải đi xa thế cơ à?" Tôn Miểu hơi khựng lại. Cô bé không ngờ xuống núi lại phải dùng đến thuyền. Mực nước cao thế cơ á? Nếu dưới nước mà cũng có tang thi thì rắc rối to!

 

"Cũng có thể bắt đầu từ khu vực xung quanh trước, nhưng mà..." Lý Phái Bạch nhớ đến hơn một trăm bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Núi Quỷ, "Chắc chẳng còn lại bao nhiêu đâu. Trừ khi gặp phải đàn tang thi lớn, chứ số lượng lác đác thì làm sao đủ cho đám người ở bệnh viện Núi Quỷ kia xâu xé."

 

"À... vậy ạ!" Tôn Miểu lấy một cây nấm ra khỏi tay. Cây nấm kêu "ùng ục ùng ục" rồi bắt đầu lớn dần lên. Lớn đến cỡ một căn phòng hình nấm thì cô bé đẩy ngã nó xuống, biến thành một chiếc thuyền.

 

Lý Phái Bạch nhìn chuỗi thao tác này mà không khỏi thán phục. Người bình thường gặp tình huống này chắc chắn sẽ nghĩ đến việc về nhà lấy thuyền, còn bệnh nhân tâm thần nguy cơ cao thì tự tạo thuyền ngay tại trận.

 

Đến lúc này, cô cũng nhận ra rằng việc họ trở thành những đại lão thời mạt thế không phải là không có lý do.

 

"Thế thì đi thôi." Lý Phái Bạch thay bộ đồ leo núi, khoác lên mình chiếc balo. Một mặt để phòng bị tấn công từ phía sau, mặt khác để giả vờ ngụy trang cho cái không gian kia.

 

Tuy bây giờ cô không còn sợ việc bại lộ dị năng không gian nữa, nhưng nếu để lộ ra thì cô sẽ trở thành bức tường bị đám ruồi nhặng bâu vào bám riết lấy, phiền phức vô cùng.

 

Hai người lái xe xuống núi. Đã bắt đầu xuất hiện những con tang thi đi lang thang. Cả hai đều không phải loại người yếu lòng, Lý Phái Bạch lao lên vung ngay một nhát đao.

 

Tôn Miểu dùng một thanh đao chế tạo đặc biệt. Thấy tang thi, cô bé như thấy món mồi ngon. Lưỡi đao tỏa ra loại bột bào t.ử khiến tang thi vừa đến gần sẽ bị đứng hình trong chớp mắt. Chỉ trong khoảnh khắc đó, đầu tang thi bị c.h.é.m bay, sau đó cô bé lấy dụng cụ cạy vỏ từ trong balo ra để moi tinh hạch.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Lý Phái Bạch nhìn cảnh này mà thấy... đồng tình cho những con tang thi c.h.ế.t dưới tay Tôn Miểu. Chẳng biết tên ngốc nào lại nghĩ ra cái trò dùng dụng cụ cạy vỏ để mở hộp sọ tang thi.

 

Đấy là dụng cụ để cạy vỏ dừa mà!

 

"Em nên rèn luyện thể lực thêm đi, nếu gặp phải cả đàn tang thi thì lấy đâu ra thời gian mà cạy hộp sọ từ từ thế này."

 

"Nhưng mà em c.h.é.m không đứt." Tôn Miểu tỏ vẻ vô tội. Ban đầu cô bé vẫn có thể tự mình cạy được, nhưng dạo này hộp sọ tang thi có vẻ cứng hơn, nên cô bé mới nhờ anh Hứa làm cho cái dụng cụ này.