Mặc dù họ thấy Nấm Nhỏ có vẻ lợi hại hơn, nhưng vẫn cảm giác Shana đáng tin cậy hơn.
Lý Diệu Trăn nhanh ch.óng dẫn theo anh em Lý Sùng và Kiều Thanh tới. Cùng đi còn có Lý Hàn Hải sau khi nghe ngóng được tin tức. Hơn 100 dị năng giả, đây là một lực lượng vô cùng lớn.
Nhưng khi nhìn thấy hơn 100 người này, bọn họ đều ngớ người.
Nhất là cảnh đám dị năng giả đó ôm đầu ngồi xổm trên đất y hệt phạm nhân đang thụ án, căn bản không dám ngẩng đầu lên. Không biết có phải bị t.r.a t.ấ.n dã man quá không, mà họ chẳng còn chút gì gọi là sự kiêu ngạo của dị năng giả nữa.
"Ờ... Đây... chính là những dị năng giả cung cấp cho căn cứ sao?" Lý Hàn Hải không thể nào tin nổi. Dạo gần đây, dị năng giả nào đến cũng mang vẻ kiêu ngạo, cứ như thể họ là những người trên vạn người vậy.
Bây giờ thấy cảnh này, quả thực có chút không quen.
"Ừ, ra giá đi!" Quan Nghiêu lười biếng tung một cước vào tên dị năng giả ngồi gần nhất, "Trổ tài diễn xiếc cho mọi người xem nào."
"Vâng, vâng ạ đại ca." Kẻ bị đá không hề tức giận, lập tức biến hình thành một con tinh tinh, tự đ.ấ.m thùm thụp vào n.g.ự.c mình vài cái, rồi mới biến trở lại hình dạng con người.
Lý Phái Bạch vốn định đi ngủ, nhưng càng nghĩ càng tò mò muốn xem nhóm bạn cùng phòng bệnh thương lượng với Lý Diệu Trăn thế nào, nên cô dắt hai con ch.ó ra đứng quan sát từ xa.
Điều đầu tiên cô nhìn thấy là dị năng giả có khả năng thú hóa kia.
Không hiểu đám người này đã bị hành hạ kiểu gì mà tàn tạ đến mức này. Trước kia họ toàn tỏ ra kiêu ngạo lắm cơ mà.
Chẳng lẽ trong lúc chiến đấu bị sét đ.á.n.h cho ngốc luôn rồi?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thực ra Lý Phái Bạch đã suy nghĩ quá nhiều. Bọn họ không bị sét đ.á.n.h cho ngốc, mà là bị Vu Sư làm cho kinh sợ. Hắn không chỉ có thể cướp đoạt dị năng của đối phương, mà còn cướp đi cả sinh cơ của họ.
Hơn nữa, hắn còn thản nhiên cướp đoạt sinh cơ của một dị năng giả hệ Trị liệu trước mặt bọn họ hết lần này đến lần khác. Mỗi lần hắn đều chừa lại nửa cái mạng, đợi đối phương hồi phục rồi lại tiếp tục cướp đoạt. Cuối cùng, dị năng giả hệ Trị liệu đó bị t.r.a t.ấ.n đến mức phải quỳ lạy van xin hắn hãy lấy luôn dị năng của mình đi, hoặc là cho một cái c.h.ế.t nhanh ch.óng.
"Các người thấy một người đổi một bao gạo thế nào?" Lý Hàn Hải bắt đầu thương lượng. Với tư cách là một thương nhân, ép giá là chuyện bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhóm Quan Nghiêu chưa kịp phản ứng, thì tên dị năng giả vừa diễn xiếc thú đã trợn trừng mắt tức giận. Hắn mà chỉ đáng giá một bao gạo thôi sao?
Đừng có sỉ nhục người ta quá đáng như vậy!
Hơn nữa, bọn họ đều là dị năng giả, đâu phải người bình thường. Một bao gạo tẻ mà đòi đuổi khéo à. Nếu làm đám "tổ tông" này phật ý, cho rằng bọn họ vô dụng, thì bọn họ sẽ bị hành hạ đến c.h.ế.t mất.
Thực ra trong số những người này, hai dị năng giả hệ Thực vật đã bị nhóm Lôi Đình tự ý giữ lại. Dù sao thì chỉ một mình Shana trồng trọt chắc chắn không đủ để cung cấp thức ăn cho ngần ấy cái miệng.
Có thêm vài người giúp đỡ thì sẽ trồng được nhiều thức ăn hơn. Dù sao thì hiện tại Nấm Nhỏ đang ở bệnh viện tâm thần Núi Quỷ để bàn chuyện hợp tác với Shana.
Cùng là dị năng giả hệ Thực vật, cùng có khả năng tấn công, nhưng tính chất của hai người lại không giống nhau.
"Một bao gạo á? Tên nhãi ranh kia, ngươi đang đùa với ông nội ngươi đấy à?"
Lôi Đình nghe vậy, kiêu ngạo hất mái tóc, tia sét trên người lập tức bùng nổ.
Một bao gạo tẻ ăn được mấy ngày? Hơn nữa đây là vật tư cá nhân của mười mấy người bọn họ, rõ ràng là đang coi họ như sức lao động giá rẻ mạt.
Những dị năng giả bị sấm sét làm cho kinh sợ không dám ngồi yên nữa, lập tức hét lên: "Lôi Thần gia gia bớt giận, để chúng cháu tự nói, để chúng cháu tự nói!"
Một kẻ lẻm mép trong đám liền đứng phắt dậy, bắt đầu xả cho Lý Hàn Hải một trận xối xả. Hắn mắng không ngừng nghỉ suốt nửa tiếng đồng hồ, lại còn xen lẫn chút tư thù cá nhân.
Lý Hàn Hải không muốn nghe hắn nói tiếp, nhưng lại thấy người này hơi quen mắt, hình như đã gặp ở đâu đó. Hơn nữa, giọng nói này nghe rất "gây nghiện". Không kìm được, ông ta cắt ngang lời hắn, hỏi: "Anh có phải là nhân viên sales của tập đoàn Hãn Hải không?"
"Tôi... không phải, cái lão già này nhận nhầm người rồi!" Tên nhân viên sales dùng bàn tay dơ bẩn quệt mặt, vuốt vội lại mái tóc rối bù như tổ quạ, nhìn chẳng ra hình thù gì, "Đừng có thấy sang bắt quàng làm họ."
Lý Diệu Trăn tuy không mấy quan tâm đến chuyện công ty, nhưng vẫn có chút hiểu biết về nhân sự. Nhìn cái gã mồm mép tép nhảy, b.ắ.n liên thanh như s.ú.n.g máy và bị khuyết một ngón tay kia, cô ta liền chắc chắn đây chính là "chiến thần sales" vô địch của công ty mình.