Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 218



 

Một người ngồi ghế phụ, hai người nằm ườn ở băng ghế sau.

 

Lý Phái Bạch: ......

 

Đi cọ xe thì cũng phải có ý thức của người đi cọ xe chứ, chẳng ai nói với ai câu nào, cứ coi mình như không khí vậy.

 

Nhưng Lý Phái Bạch cũng chẳng thèm so đo mấy chuyện này, đằng nào thì cô cũng tự lái xe ra ngoài.

 

"Trẻ con thời nay bị hai cậu làm hư hết rồi. Phải ngày xưa là đã nộp tiền xăng cho tôi rồi đấy." Lý Phái Bạch nổ máy, làm một cú drift điệu nghệ vượt qua chiếc xe tải phía trước.

 

"Hả? Chị Bạch thu phí em á?" Roy nghiêng mặt, lấy tay chỉ vào mình, nở một nụ cười hiền hậu: "Thực ra em có thể x.é to.ạc một đường nứt không gian để đến thẳng đích, nhưng sợ đi lạc với mọi người thôi."

 

Lý Phái Bạch vốn dĩ chỉ định đùa một chút, nhắc khéo hai người phía sau đừng có giả c.h.ế.t nữa. Ai dè Roy lại cho cô hay cậu ta đã có thể xé rách không gian rồi. Đúng là so đo với người khác chỉ tổ tức c.h.ế.t.

 

"Chị ơi, chị không chở người được à?" Câu nói chốt hạ này của Roy khiến Lý Phái Bạch chỉ muốn nhét cho cậu ta cái tất thối vào mồm, cho cậu ta bớt lải nhải lại.

 

"Không được." Lý Phái Bạch giữ vẻ mặt lạnh tanh. Không phải là không được, mà là chưa biết cách. Cũng không hẳn là chưa biết cách, mà là không dám. Cô sợ chơi ngu rồi lại kẹt luôn trong không gian.

 

"Ồ, em cũng không làm được. Nếu em chở được người thì chúng ta đâu cần phải đi xe nữa." Roy như không nhận ra thái độ của Lý Phái Bạch, vẫn tiếp tục luyên thuyên về việc không gian có thể biến đổi thành những hình dạng gì.

 

Lý Phái Bạch: ...... Thật sự không muốn tiếp lời bọn họ chút nào.

 

Sau khi xuống núi và lái xe được vài km, Lý Phái Bạch dừng lại. Cô lùa mọi người xuống xe, thay một bộ đồ lặn. Khi bước ra khỏi xe, cô nhìn cả nhóm hỏi: "Mọi người có định thay đồ không?"

 

"Tôi ở trên thuyền vớt thôi." Roy tỏ ý không muốn xuống nước. Nước bẩn thỉu hôi hám thế kia, cậu mắc bệnh sạch sẽ mà.

 

Hứa Diệp và Thẩm Uyên lần lượt lấy đồ từ balo ra thay. Khi họ bước ra, Lý Phái Bạch suýt chút nữa thì sặc nước bọt. Cô nhìn chằm chằm hai người với vẻ khó tin: "Hai người... mặc quần bơi á???"

 

Lý Phái Bạch tự thấy bản thân còn quá nông cạn. Nghĩ ra cái trò mặc quần bơi xuống nước vớt tang thi, chắc chắn tinh thần bọn họ có vấn đề thật rồi!

 

Cô thu gọn chiếc xe vào không gian. Những người phía sau cũng lục tục tới nơi. Nhìn thấy hai người đàn ông mặc quần bơi, họ cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Chẳng lẽ xuống nước vớt xác cũng cần phải có nghi thức đặc biệt sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cả nhóm lội xuống nước. Khi mực nước dâng đến eo, Lý Phái Bạch nói: "Tôi xuống trước đây."

 

Nói xong, cô ngụp lặn xuống nước. Ánh sáng từ chiếc đèn pin đội đầu nhanh ch.óng thu hút một vài con tang thi gần đó. Vài con quấn lấy nhau vùng vẫy. Lý Phái Bạch dùng "lưỡi d.a.o không gian" để tách chúng ra, rồi nhanh ch.óng moi lấy tinh hạch.

 

Roy, với tư cách là một cao nhân mắc bệnh sạch sẽ, ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, lấy ra một chiếc cần câu và bắt đầu câu cá... à không, câu tang thi!

 

Chỉ cần thấy có động tĩnh, cậu lập tức dùng lưỡi d.a.o không gian bổ đôi hộp sọ, bao bọc tinh hạch trong một khối không gian rồi từ từ hạ xuống tay mình.

 

Tuy nhiên, mỗi lần dùng dị năng theo cách này đều khiến cậu thấy hơi kiệt sức.

 

Thế là cậu chuyển sang dùng chiếc lưới đ.á.n.h cá do hệ thống chế tạo. Vừa g.i.ế.c tang thi, cậu vừa vớt tinh hạch lên.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Thẩm Uyên và Hứa Diệp thì phối hợp nhịp nhàng. Một người điều khiển tang thi bơi lại gần, người kia phụ trách tiêu diệt. Tinh hạch thu được sẽ chia đôi.

 

Những người đến sau, mỗi người chèo một chiếc thuyền nhỏ tiến lên. Khi nhìn thấy cảnh tượng này, trong đầu họ chỉ toàn là dấu chấm hỏi.

 

Vì nhóm của họ gây ra tiếng động quá lớn nên nhanh ch.óng thu hút một lượng lớn tang thi kéo đến. Ba người dưới nước lập tức nhảy vọt lên thuyền, hét lớn với Roy vẫn đang nhàn nhã buông cần: "Chạy mau, có ít nhất cả trăm con tang thi đang kéo tới."

 

Nghe thấy con số hàng trăm, Roy vội vàng thu cần câu vào không gian, nổ máy thuyền rẽ sóng lao đi. Đằng sau là một đàn tang thi đông nghịt đang đuổi theo sát nút.

 

Không biết có phải oan gia ngõ hẹp hay không mà họ lại đụng độ ngay nhóm của Lý Diệu Trăn. Roy bẻ lái điệu nghệ tạo thành một đường chữ S, giúp các dị năng giả của căn cứ né tránh, nhưng cũng chẳng né được bao nhiêu.

 

Người của căn cứ thấy một bầy tang thi đông đúc đuổi theo, một dị năng giả hệ Hỏa lập tức phun ra một ngọn lửa khổng lồ.

 

Khổ nỗi đây là thủy chiến, lửa làm sao mà phát huy tác dụng được.

 

"Các người làm cái quái gì mà thu hút nhiều tang thi thế?! Mau dẫn bọn chúng đi chỗ khác đi!" Một kẻ nhát gan hoảng sợ la hét. Vốn dĩ đám tang thi đã bị dụ đi hướng khác, nhưng nghe thấy tiếng la, chúng lập tức quay ngoắt lại, lao thẳng về phía đoàn thuyền của Lý Diệu Trăn.