Gương mặt Hồ Bảo Minh hiện rõ sự buồn rầu. Gia đình ông có người già, phụ nữ và trẻ nhỏ mà vẫn sống sót được đến giờ cũng là nhờ sự lanh trí của họ. Họ đã bí mật dựng một căn chòi tạm trên sân thượng từ trước.
Dù đơn sơ, nhưng mái nhà không bị dột. Nhìn từ tòa nhà đối diện, người ta chỉ tưởng đó là đống đồ cũ chất trên sân thượng.
Vào đêm đầu tiên xảy ra chuyện, họ giả vờ như nhà mình đã bị cướp sạch, nhưng thực chất đã lén lút dọn hết đồ ăn thức uống lên sân thượng cất giấu.
Họ còn cưa đứt cầu thang sắt dẫn lên sân thượng, và dùng xi măng lấp kín lối đi.
Người bên dưới không lên được, mà bản thân họ cũng không thể xuống.
Nhưng may mắn là cả ba người đều đã biến dị.
Hồ Bảo Minh thức tỉnh dị năng hệ Kim, Hồ Hạ Hạ thức tỉnh dị năng hệ Hỏa, còn Vương Phán Lan thức tỉnh dị năng hệ Trị liệu. Tuy dị năng của họ rất yếu ớt, nhưng chính nhờ vậy mà gia đình già trẻ lớn bé của họ mới có thể sống lay lắt trên sân thượng lâu như thế mà không hề ốm đau.
"Cháu tin là chị và anh rể vẫn còn sống. Nhưng bây giờ chúng ta không thể đi tìm họ được. Bố ơi, bố rèn thêm vài con d.a.o nữa đi. Nếu đội cứu hộ vẫn không đến và đồ ăn cạn kiệt, chúng ta sẽ phải tự mình đi tìm đường sống thôi."
Hồ Hạ Hạ không hiểu sao mình luôn có linh cảm mãnh liệt rằng bà chị gái thông minh sắc sảo của mình vẫn còn sống. Cậu cũng hy vọng ông anh rể kia vẫn giữ được tính người.
"Bố quan sát rồi, chưa đầy một tháng nữa nước dưới đường sẽ bốc hơi hết. Đến lúc đó không cần thuyền, chúng ta sẽ rời khỏi đây."
Bên kia, tuy Hồ Thảo Mộc không đồng ý để Trương Diệu Tổ đi thuê nhóm Lý Phái Bạch giúp đỡ việc đến khu phố cổ, nhưng chờ lúc cô ngủ say, anh ta vẫn lén lút tìm đến chỗ Lý Phái Bạch.
Khi đi, trên tay anh ta còn cầm theo một cuốn sổ tay đã sờn cũ, luôn được anh ta mang theo bên mình.
Lúc Trương Diệu Tổ lén lút tới, nhóm Lý Phái Bạch vừa vặn đang ngồi ngoài trời ăn đêm. Nhìn anh ta rón rén đi bằng mũi chân, bộ dạng thậm thụt như con mèo Tom, mấy người đều ngả ngớn ra sau, trưng ra vẻ mặt "ông lão xem điện thoại". Cảnh tượng này khiến bát mì thịt bò trên tay họ tự nhiên cũng bớt ngon.
"Anh có việc gì? Cứ lén la lén lút thế."
Cô thực sự không hiểu nổi những người sống sót xung quanh mình, sao chẳng ai hành xử cho giống con người bình thường vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trương Diệu Tổ cười xòa, hai tay xoa xoa vào nhau. Anh ta móc từ trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ cỡ lòng bàn tay, cẩn thận đặt lên bàn rồi đẩy về phía họ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Chuyện là thế này, vợ tôi cùng bố mẹ vợ và cậu em vợ đang sống ở khu phố cổ. Các vị sếp lớn xem có tiện đường ghé qua đó giúp tôi tìm họ một chuyến được không."
"Tôi hiểu tình hình hiện tại, nếu không tìm thấy cũng không sao. Cuốn sổ này coi như là phí đi đường."
Lý Phái Bạch cầm cuốn sổ lên xem lướt qua. Vẻ mặt cô lộ chút kinh ngạc, rồi cô lập tức chuyển nó cho Thẩm Uyên bên cạnh.
Trong sổ ghi chép chi tiết địa điểm của các kho vật tư, địa chỉ của các công trình ngầm quy mô lớn, thậm chí bao gồm cả những điểm yếu của các công trình này.
Trương Diệu Tổ lén quan sát nét mặt của mấy người họ, trong lòng thấp thỏm không yên. Từ khi biết nhóm người này có xuất thân từ bệnh viện tâm thần, anh ta đâu dám dùng thái độ bình thường để đối xử với họ.
"Đây đều là những dự án mà tôi từng phụ trách. Bản vẽ chi tiết cũng có, nhưng đang để ở nhà."
Thẩm Uyên chăm chú nhìn những nội dung trong sổ, rồi đưa cho Hứa Diệp, khẽ mím môi: "Nếu đây là sự thật thì khối lượng công việc này khá lớn đấy. Chúng ta e là kham không nổi đâu."
Nghe câu này, Trương Diệu Tổ biết họ đã c.ắ.n câu. Đối với anh ta, những thông tin này chẳng có tác dụng gì. Anh ta cũng không đặt nhiều hy vọng vào việc gia đình nhà vợ còn sống, chỉ muốn xác nhận một chút. Nếu họ còn sống, thì coi như vẫn còn chút hy vọng để bấu víu.
Niềm may mắn lớn nhất đời anh ta là lấy được một người vợ hiền. Điều cô ấy quan tâm nhất chính là những người thân của mình.
"Chuyện này chúng tôi cần phải cân nhắc thêm." Lý Phái Bạch đẩy cuốn sổ lại cho Trương Diệu Tổ. Cô xé một tờ giấy trắng từ cuốn sổ: "Anh cứ ghi địa chỉ, họ tên của những người cần tìm và cách thức liên lạc của anh vào đây. Bàn bạc xong chúng tôi sẽ liên hệ lại."
Thực tế thì nội dung trong cuốn sổ quá đồ sộ. Ngoài thành phố này ra, còn có thông tin ở các tỉnh thành khác nữa. Với vài người bọn họ, dù chỉ thâu tóm được một phần mười cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
Trương Diệu Tổ nhanh ch.óng cầm b.út ghi lại tên của bố mẹ vợ, em vợ, cùng địa chỉ nhà họ, và cả địa chỉ hiện tại của anh ta. Anh ta còn lôi từ trong balo ra một chiếc máy bộ đàm.
"Tôi có máy bộ đàm này, hay là chúng ta dò chung một tần số nhé?"