"Điểm yếu của chúng ở đầu ấy." Lý Phái Bạch nhắc nhở Du Thanh Lam, sợ cô nàng không chống đỡ nổi rồi bị lũ cá "làm gỏi" cả nhóm.
Mặc dù nhóm của Du Thanh Lam hơi vô dụng, nhưng cô nàng vẫn lấy được từ trong không gian ra mấy cây b.úa đưa cho vợ chồng Trương Diệu Tổ. Số b.úa này vốn được mua để phòng thân, không ngờ nay lại phát huy tác dụng.
Ba người họ cầm b.úa nện liên tiếp vào đầu lũ cá ăn thịt người. Nhưng mỗi lần đập hụt, con cá lại phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết như tiếng trẻ con khóc, nghe rợn cả người.
Lý Phái Bạch và Roy vừa ra tay tiêu diệt lũ cá ăn thịt người, vừa thu xác chúng vào không gian để chừa chỗ cho những con khác tiếp tục nhảy lên thuyền.
"Lão Bạch, Tiểu Y, hai người bắt được bao nhiêu rồi?" Thẩm Uyên hỏi, trên mặt lộ rõ vẻ thích thú. "Không gian của hai người có chứa vật sống được không? Tôi muốn mang một ít về nuôi thử xem sao."
"Anh Lục, bên em có khoảng 300 cân rồi. Nhưng không gian của em không chứa được vật sống, bỏ vào là ngỏm ngay." Roy lắc đầu bất lực.
"Chỗ tôi có khoảng hơn 400 cân," Lý Phái Bạch mệt mỏi đáp, cả người đẫm m.á.u cá, cô không muốn nói thêm câu nào, "Tôi chứa được vật sống, nhưng lúc bỏ vào thế nào thì lúc lấy ra vẫn y thế, không c.h.ế.t nhưng cũng chẳng lớn thêm được."
Thẩm Uyên đẩy gọng kính, hắn cứ có cảm giác đám cá này to hơn những con trước đây hắn từng gặp: "Vậy mang về cho tôi hai con, một đực một cái nhé."
"Sao em thấy bầy cá này cứ như bị đột biến ấy. Trước đây em cũng gặp một con, nhưng không hề có móng vuốt."
Roy lên tiếng thắc mắc. Lần trước gặp một con cũng chẳng bận tâm, mãi sau này mới được nghe kể lại.
"Mọi người không nhận ra là sinh vật nào cũng đang tiến hóa sao?" Lý Phái Bạch đột ngột dùng lá chắn không gian chặn lại một bên thuyền, "Từ động vật, tang thi, thực vật cho đến cả thiên tai, tất cả đều đang tiến hóa. Con người không còn là bá chủ của chuỗi thức ăn nữa."
"Muốn sinh tồn, phải giành giật, phải đấu tranh, phải trở nên mạnh mẽ hơn," Lý Phái Bạch chỉ lên lỗ hổng trên bầu trời, tiếp lời: "Kể từ ngày bầu trời thủng lỗ, con người không còn là giống loài duy nhất thống trị thế giới này nữa. Sự xuất hiện của dị năng giả chính là cơ hội sống sót mong manh mà tự nhiên ban tặng cho nhân loại."
"Tôi nhớ cái đêm bầu trời bị thủng ấy, hình như có thứ gì đó rơi ra từ lỗ hổng. Tốc độ rất nhanh, nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy. Chắc chắn đó là nguyên nhân dẫn đến mọi chuyện."
Hứa Diệp mệt nhọc ngồi phịch xuống, dùng kim loại chặn một bên thuyền để ngăn cá ăn thịt người nhảy lên.
Nghe Hứa Diệp nhắc đến chuyện có thứ gì rơi từ trên trời xuống, Roy giả vờ ngơ ngác, nhưng trong lòng đã có câu trả lời.
[Roy: Hệ thống, có phải họ đang nói về anh không?]
[Hệ thống: Chắc vậy, cũng không dám khẳng định, vì lúc đó không chỉ có mỗi mình tôi thoát ra.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Roy: Hả? Còn hệ thống nào khác nữa à? Giống hệt anh sao?]
[Hệ thống: Có chứ. Nhưng hệ thống tôi đây làm gì thèm để mắt tới mấy cái hệ thống phế vật đó. Thấy chướng mắt thì nuốt chửng chúng là xong.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Roy: Các anh không phải là đồng nghiệp à?]
[Hệ thống: Loài người các cậu có câu 'Người không vì mình, trời tru đất diệt'. Nuốt chửng chúng để bổ sung năng lượng cho bản thân, tội gì không làm.]
[Roy: Ồ, một hệ thống như anh sao lại biết nhiều câu ngạn ngữ của loài người thế?]
Tiếp đó, hệ thống im bặt, như thể nó chưa từng tồn tại.
Roy cũng quen với cảnh này. Cái hệ thống này tốt thật đấy, chẳng giống mấy cái hệ thống trong tiểu thuyết lúc nào cũng ép người ta làm nhiệm vụ.
Chỉ cần cậu cần, hệ thống sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng. Khi nào nghèo rớt mồng tơi thì hệ thống mới bắt cậu làm vài nhiệm vụ vặt vãnh như dọn dẹp vệ sinh hay nằm ngủ...
Điều này làm cậu thấy ngại ghê, nhất là khoản vay điểm tín dụng vẫn chưa trả hết nữa chứ.
"Như thế mới thú vị, đúng không? Trong môi trường mà mọi thứ đều bình đẳng, chỉ những kẻ sống sót mới là những kẻ thích nghi được với quy luật mạt thế."
Trong mắt Thẩm Uyên ánh lên sự hưng phấn. Đó là sự tự tin của một chuyên gia thiết kế tội phạm sở hữu chỉ số IQ cao. Dù trong hoàn cảnh nào, hắn cũng tin chắc rằng mình sẽ luôn đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.
"Đừng tán dóc nữa, tập trung bắt cá đi. Mà không biết cái bánh cá kia ăn có ngon không." Thay vì lo lắng về sự tồn vong của nhân loại trong mạt thế, Hứa Diệp lại bận tâm xem bánh cá có ăn được không. Nghĩ thoáng ra một chút thì sống sẽ vui vẻ hơn.
"Khó nuốt lắm." Lý Phái Bạch trả lời dứt khoát.
"Cô từng ăn rồi à?" Hứa Diệp ngạc nhiên hỏi.
"Anh nhìn cái thứ gớm ghiếc này xem, có giống đồ ăn ngon không?"
Lý Phái Bạch đập vỡ sọ một con cá ăn thịt người. Cặp mắt của nó lồi ra, chất lỏng sền sệt màu xanh lục đậm chảy ròng ròng, bốc lên mùi hôi thối khó chịu.