Thôi bỏ đi, cứ từ từ rồi tính. Biết đâu chỉ là chưa tìm đúng phương pháp thôi.
Nhìn lại cô con gái tóc tai lởm chởm, bà càng thêm rầu rĩ. Tuy không có con trai, nhưng giờ cũng chẳng khác nào có đủ nếp đủ tẻ.
"Hay là... con thử dùng mỹ nhân kế xem sao, nam hay nữ gì cũng được. Mẹ nghĩ chắc chắn họ có bí quyết thăng cấp dị năng đấy."
Triệu Mạn Quân là một người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Bà chỉ có một đứa con gái duy nhất. Khi càng nhiều người sở hữu thực lực mạnh mẽ, mà con gái bà lại yếu thế, thì kết cục sẽ vô cùng bi t.h.ả.m.
Vì thế...
Ánh mắt Triệu Mạn Quân dừng lại trên người Lý Hàn Hải vừa mới bước vào phòng. Hay là... hy sinh ông chồng này một chút nhỉ!
Con gái thì chỉ có một, chứ chồng thì có thể đổi được mà.
Lý Hàn Hải bắt gặp ánh mắt đó của vợ, lòng bàn tay bắt đầu vã mồ hôi. Lần gần nhất ông thấy ánh mắt này là khi cô thư ký bên cạnh tỏ thái độ khó chịu với con gái ông.
Sau khi vợ ông biết chuyện, chưa đầy ba ngày sau, nhà cô thư ký đó xảy ra vụ nổ khí gas. Suốt khoảng thời gian ấy, vợ ông luôn nhìn ông bằng ánh mắt như vậy.
Nhưng hôm nay ông có làm gì đâu. Toàn ở cùng A Mãn lo việc xây dựng, đến con gái ông cũng chẳng dám trêu chọc. Chức thủ lĩnh căn cứ của ông cũng chỉ là hữu danh vô thực, làm cái bình phong cho con gái thôi.
Dù sao cũng là con đẻ, toàn bộ cơ ngơi của ông sau này cũng để lại cho nó, chứ có bao giờ ông nghĩ đến chuyện đ.á.n.h c.h.ế.t nó đâu.
"Vợ à, có phải hôm nay anh chiên trứng không được tròn, hay là có chỗ nào làm em phật ý?" Lý Hàn Hải hoảng sợ tột độ. Ông có thể leo lên vị trí cao như vậy, một phần là nhờ vợ, một phần là nhờ nhận cha nuôi.
Làm người thì nhân phẩm ông cũng không đến nỗi nào, chưa từng đ.â.m sau lưng anh em.
"Vì con gái, vì căn cứ, ông hãy hy sinh bản thân một chút đi!" Triệu Mạn Quân suy tính một lát, cuối cùng vẫn quyết định hy sinh ông chồng già.
"Anh..."
"Muốn con với bố dàn cảnh đ.á.n.h nhau, rồi giả vờ g.i.ế.c bố để lấy lòng tin của họ. Sau đó con sẽ đi dò hỏi bí quyết thăng cấp dị năng nhanh ch.óng."
Lý Diệu Trăn nhớ lại hồi mới bước chân vào thương trường, để chèn ép đối thủ, cô từng dàn dựng một màn kịch "huynh đệ tương tàn", rồi cử nhân viên sales giỏi nhất của mình sang công ty đối thủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tên sales đó năng lực cực đỉnh, lại có kinh nghiệm "cung đấu" thượng thừa. Vừa phút trước hắn còn sắp xếp người mẫu trẻ massage cho ông chủ, phút sau đã tuồn ngay tin tức cho bà chủ.
Hắn còn hãm hại đồng nghiệp, đổ oan cho người khác, rồi lại ra mặt tìm việc làm cho những người bị đuổi việc. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, hắn đã biến công ty đối phương thành một mớ hỗn độn, gà bay ch.ó sủa.
"Cũng không phải là không được." Sắc mặt Triệu Mạn Quân có chút kỳ quái, "Thực ra... mẹ thấy mỹ nhân kế là an toàn nhất."
"Thôi, thôi, ngày mai vẫn nên hỏi Lý Phái Bạch xem sao. Chẳng lẽ thiên phú của con lại kém đến thế."
Sáng sớm hôm sau, gia đình ba người Lý Diệu Trăn cùng Kiều Thanh đã có mặt tại phòng họp của tổng bộ ban quản lý tòa nhà, nơi hiện đã trở thành địa điểm họp hành của họ.
Thế nhưng họ đợi từ lúc trời còn tờ mờ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến tận 2 giờ rưỡi chiều, mới thấy vài bóng người thưa thớt uể oải bước vào.
Quan Nghiêu vừa ngáp vừa xách cổ tên Siêu Trộm đi cùng Lôi Đình. Ba người vừa vào cửa đã ngã vật ra ghế, lười biếng chào hỏi: "Chào buổi sáng!"
Lý Diệu Trăn thầm nghĩ: Mấy người rảnh rỗi thật đấy, giờ này đã là chiều rồi mà còn kêu sáng sớm!
"Họ hẹn họp buổi sáng thật à?" Lý Hàn Hải ném cho Lý Diệu Trăn một ánh mắt dò xét, ý hỏi: "Con có nhớ nhầm giờ không đấy?"
"Không có, họ chỉ nói là hôm nay thôi." Sắc mặt Lý Diệu Trăn cũng không mấy vui vẻ. Cô quên mất không hỏi giờ cụ thể. Cứ nghĩ muỗi đột biến đã xuất hiện thì chắc chắn không thể họp vào buổi tối được.
Hơn nữa, các cuộc họp thường diễn ra vào buổi sáng, nên cô đinh ninh họ sẽ đến vào lúc đó.
Ai ngờ đến tận 2 giờ rưỡi chiều mới thấy hai người lếch thếch bước tới.
"Các người không phải là đứng đợi ở đây từ sáng sớm đấy chứ?!" Quan Nghiêu tựa lưng vào ghế. Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn.
"Ừ." Lý Diệu Trăn khó nhọc thốt ra một từ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Haiz, 7 giờ sáng chúng tôi mới dậy. Dậy ăn chút gì đó rồi đi hoạt động. Trưa ăn trưa xong thì nghỉ ngơi, buổi chiều là thời gian hoạt động tự do."
Quan Nghiêu phổ cập lịch sinh hoạt hàng ngày của bệnh viện tâm thần cho họ nghe, khiến mí mắt của gia đình ba người giật liên hồi.
Một lát sau, Lý Phái Bạch, Tôn Miểu, Lục Miên, Thẩm Uyên, Hứa Diệp, Trương Thiên Huyền và Roy vừa nói cười rôm rả vừa đi tới. Đi giữa họ là Trương Diệu Tổ đang run lẩy bẩy.