"Bên chúng tôi có hai người." Lý Phái Bạch liếc nhìn Roy, ý bảo cả hai người họ đều là dị năng giả Không gian.
Nói xong, nhóm bạn cùng phòng bệnh đồng loạt hướng ánh mắt về phía gia đình thủ lĩnh căn cứ: "Các người có bao nhiêu dị năng giả Không gian?"
Lý Diệu Trăn hít một hơi thật sâu, bất lực đáp: "Hai người, trong đó một người chỉ có sức chứa mười mét khối. Còn không gian của Du Thanh Lam thì tôi không rõ lắm, cô ấy ít khi đi cùng chúng tôi."
"Mười mét khối á? Bé tí thế á? Vậy chứa được cái gì?" Siêu Trộm lộ vẻ ngạc nhiên. Không gian của hắn đã nâng cấp lên tới 130 mét khối rồi. "Mọi người không dùng tinh hạch để thăng cấp dị năng à?"
Mặc dù cũng là dị năng giả Không gian, sức chiến đấu khá yếu, nên khi ra ngoài mọi người sẽ ưu tiên bảo vệ hắn. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không có khả năng tự vệ, chỉ là thực lực không mạnh bằng những người khác thôi.
Tuy nhiên, tài bỏ trốn của hắn thì không ai sánh kịp. Hắn đã có thể dẫn theo một người từ vị trí này dịch chuyển đến một vị trí khác trong bán kính 10 mét.
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng.
"Nếu các người đã chọn xong rồi, vậy để chúng tôi chọn trước nhé!" Lý Diệu Trăn không nhiều lời, cũng không có ý định tranh giành lợi ích. Cô biết có giành cũng chẳng được, thà chỉ lấy hai phần là những thứ mình thực sự cần còn hơn.
"Chúng tôi muốn có quyền ưu tiên đối với các thiết bị y tế và máy móc nhà máy."
Phòng họp lại một lần nữa rơi vào im lặng. Quan Nghiêu, Lôi Đình và Siêu Trộm đồng loạt đưa mắt nhìn Hứa Diệp. Chẳng cần bàn bạc gì thêm, họ lập tức đồng ý.
"Được, tùy cô. Nhưng mà..."
Quan Nghiêu xoa xoa mặt. Hắn thực sự không hiểu, có một bậc thầy cơ khí thiên tài như vậy mà sao họ không biết đường tận dụng.
Chẳng lẽ họ không biết Hứa Diệp không chỉ rành rọt việc chế tạo các loại v.ũ k.h.í, mà còn có khả năng chế tạo các loại máy móc sao? Chỉ cần có bản thiết kế và vật liệu, hắn có thể làm ra bất cứ thứ gì.
"Cho tôi mạo muội hỏi một câu, tại sao thực lực của các người lại... rác rưởi đến vậy?"
Lý Hàn Hải lại một lần nữa bị nghẹn lời. Câu hỏi này quả thật quá đường đột. Thực tế, thực lực của ông ta trong căn cứ đã thuộc hàng top rồi. Đối phó với ba, năm con tang thi cùng lúc không thành vấn đề.
Bây giờ đột nhiên bị hỏi như vậy, ông ta nhất thời không biết phải trả lời sao.
Sắc mặt Lý Diệu Trăn cũng không mấy vui vẻ. Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, với tinh thần không ngại học hỏi kẻ dưới, cô nhìn những người đối diện và hỏi: "Làm sao mà các anh có thể nâng cao thực lực nhanh như vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực ra cô còn định nói thêm, nếu họ chịu tiết lộ bí mật, cô sẵn sàng từ bỏ toàn bộ số vật tư ở đây. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt kỳ quặc của mấy người họ, cô đành nuốt lại vế sau vào bụng.
"Các người không hấp thụ tinh hạch sao?" Lần này đến lượt Siêu Trộm kinh ngạc. Chỉ cần hấp thụ tinh hạch là có thể thăng cấp, chẳng lẽ họ không biết?!
"Có hấp thụ chứ, nhưng thực lực vẫn giậm chân tại chỗ." Lý Diệu Trăn nói ra vấn đề của mình.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đến lúc này, tất cả mọi người có mặt trong phòng đưa mắt nhìn nhau. Vấn đề này dường như nằm ngoài vùng hiểu biết của họ. Nhất thời không ai biết phải giải thích thế nào.
Bởi vì chưa có ai trong số họ gặp phải tình trạng này cả.
Lý Phái Bạch nhìn chằm chằm Lý Diệu Trăn một lúc lâu để xác nhận độ chân thực của lời nói đó. Khi thấy những người bạn cùng phòng bệnh bên cạnh cũng hoang mang không kém, cô mới yên tâm. Hóa ra không chỉ một mình cô chưa từng gặp tình huống này.
Vấn đề mà Lý Diệu Trăn và những người khác gặp phải mới là điều bất thường.
Nhưng nghĩ lại thì, nhóm bạn cùng phòng bệnh của cô ai cũng "có bệnh". Vậy nên để cô – một người "bình thường" – đưa ra giả thiết xem sao. Suy xét qua các khả năng, cô rụt rè hỏi: "Cô đã thử hấp thụ tinh hạch cấp cao hơn chưa?"
Nói đoạn, cô lấy ra một viên tinh hạch cấp ba, đưa ra xa để Lý Diệu Trăn nhìn thử.
Lý Diệu Trăn chưa từng thấy loại tinh hạch nào như thế này. Hiện tại cô vẫn chỉ dùng những viên tinh hạch bình thường nhất. Cô lấy một viên từ trong túi ra: "Tôi dùng loại này. Viên của cô lấy ở đâu ra vậy?"
"Cái loại này... chúng tôi hấp thu cũng chẳng có tác dụng gì nữa. Giờ chúng tôi toàn dùng nó làm tiền tệ trao đổi thôi."
Lý Phái Bạch đột nhiên nhận ra mấu chốt của vấn đề, cô hỏi lại: "Cô bảo là cô không hấp thụ được á?"
"Ừ, không hấp thụ được." Lý Diệu Trăn gật đầu, rồi lại cất viên tinh hạch vào túi.
"Vậy là có vấn đề rồi. Tôi chỉ bảo là nó không có nhiều tác dụng với chúng tôi, chứ không phải là không hấp thụ được."
Lý Phái Bạch cảm thấy chắc chắn là bản thân bọn họ có vấn đề. Sống hai kiếp rồi, cô chưa từng gặp tình trạng không thể hấp thu tinh hạch bao giờ.