"Chị Bạch, em nghi cả gia đình này có vấn đề về thần kinh lắm. Có nên nhắc nhở họ đi uống t.h.u.ố.c không chị."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tôn Miểu thì thầm vào tai Lý Phái Bạch, thỉnh thoảng lại lén nhìn gia đình đang kêu chít chít kia.
"Chậc, khó nói lắm. Nhưng chị nghe bảo người bị tâm thần thường không bao giờ chịu nhận mình bị tâm thần đâu. Hay là... em thử hỏi họ xem sao?"
Lý Phái Bạch không còn nghi ngờ nữa, mà đã chắc chắn rồi. Người bình thường ai lại kêu "chít chít" như thế chứ.
"Em sợ bị đ.á.n.h lắm." Tôn Miểu và Lý Phái Bạch đồng loạt hướng ánh mắt về phía Lôi Đình đang lái thuyền.
Lý Phái Bạch bĩu môi ra hiệu cho hắn. Tôn Miểu tiến lại gần, thì thầm vài câu vào tai Lôi Đình. Sau đó, Lý Phái Bạch tiếp tục lái thuyền. Lôi Đình lùi lại, vỗ vai Trương Diệu Tổ và vợ đang cực kỳ phấn khích.
Cái vỗ vai bất ngờ khiến hai người giật thót mình. Có phải họ vừa kêu to quá không.
"Này, gia đình anh có tiền sử bệnh tâm thần không?" Lôi Đình hỏi thẳng tuột, chẳng buồn vòng vo tam quốc.
Lý Phái Bạch vểnh tai lên nghe lỏm, không ngờ Lôi Đình lại hỏi thẳng như thế.
Trương Diệu Tổ sững người một lúc, não bộ hoạt động hết công suất để suy đoán ý đồ của đại lão. Có phải anh ta vừa có biểu hiện gì bất thường không.
Chỉ sau một giây, anh ta lập tức đưa ra câu trả lời: "Không có, nhà tôi không ai bị bệnh cả. Thật đấy, gia đình chúng tôi tuy không thông minh xuất chúng, nhưng rất tuân thủ pháp luật, ngoài những bệnh thông thường ra thì chưa từng mắc bệnh tâm thần!"
"Ừ, ra là vậy." Lôi Đình gật gù, rồi quay sang nhìn Lý Phái Bạch, không nói thêm lời nào. Khi hai ánh mắt chạm nhau, vợ chồng Trương Diệu Tổ lại càng bối rối, đứng im như tượng.
Ba người nhìn hai vợ chồng với ánh mắt thương xót dành cho kẻ yếu thế. Khi đến dưới lầu, tang thi chưa kịp xông lên thì một đám người sống sót đã vây kín thuyền.
Lôi Đình phóng những tia sét "xèo xèo" xuống nước. Những kẻ đang cố lội tới gần lập tức bị giật tê dại, nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
"Bảo họ xuống đây đi," Lý Phái Bạch nhắc Trương Diệu Tổ, "Anh có phương tiện di chuyển không?"
"Có, có, có, tôi có thuyền cao su."
Trương Diệu Tổ lôi ra một chiếc thuyền cao su từ trong balo, định dùng miệng thổi phồng. Lý Phái Bạch lấy ra một cái bơm hơi, nhăn mặt nói: "Dùng cái bơm của tôi này."
"Cảm ơn chị Bạch." Trương Diệu Tổ rối rít cảm ơn, sau khi bơm đầy hơi thì ném chiếc thuyền xuống nước.
Gia đình họ Hồ đã tìm đường từ sân thượng xuống. Ngoài thức ăn và quần áo, họ chẳng mang theo thứ gì khác. Ba người vừa đi vừa dọn đường từ trên sân thượng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhanh lên, nhanh lên, chúng ta mau rời khỏi đây thôi."
Trương Diệu Tổ cầm d.a.o phay xông lên hỗ trợ. Thấy một đám người hung dữ đang bao vây gia đình vợ, anh ta lập tức từ xa vung d.a.o c.h.é.m tới tấp.
"Bố mẹ, Tiểu Hạ, qua đây mau."
Ba người nhà họ Hồ nhìn thấy Trương Diệu Tổ cầm d.a.o phay c.h.é.m loạn xạ cách họ 10 mét. Hai cánh tay anh ta kéo dài ra như dây thun, lượn lờ như hình gợn sóng. Cảnh tượng này khiến cả ba sợ đến rớt cả cằm.
Thấy họ đứng c.h.ế.t trân, Trương Diệu Tổ dùng cánh tay quấn cả ba người lại rồi thu về, đặt họ gọn gàng lên chiếc thuyền cao su.
"Bố, mẹ, Hạ Hạ, mọi người bình an là tốt rồi." Hồ Thảo Mộc định bước sang thuyền cao su, nhưng vì trên đó có chứa vật tư, sợ làm lật thuyền nên cô đành thôi.
Trương Diệu Tổ nói với Hồ Hạ Hạ: "Cậu ở lại thuyền này với chị cậu, để anh chèo thuyền kia."
"Chị Bạch, nhờ chị giữ giúp số vật tư này nhé." Trương Diệu Tổ chắp tay lạy Lý Phái Bạch.
Sau khi hai người đổi chỗ, Hồ Hạ Hạ mang vật tư sang xuồng máy của Lý Phái Bạch. Lý Phái Bạch lập tức cất hết vật tư vào không gian, rồi bảo Trương Diệu Tổ: "Đi theo tôi."
Nói xong, cô cho xuồng chuyển hướng gắt, tạt một đống nước vào mặt Trương Diệu Tổ. Đám tang thi xung quanh cũng bị thu hút và vây kín lại. Lý Phái Bạch quyết định dừng lại để "thu hoạch" tinh hạch.
Nhìn thấy chị gái cầm d.a.o phay bổ đầu tang thi, Hồ Hạ Hạ cũng lập tức lao vào phụ giúp.
Hồ Thảo Mộc cạy được một viên tinh hạch, đưa cho em trai: "Hạ Hạ, em đã thức tỉnh dị năng rồi, hãy hấp thu cái này để nâng cao thực lực trước đi."
"Hả? Hấp thu? Hấp thu kiểu gì ạ?" Hồ Hạ Hạ cầm viên tinh hạch, bối rối không biết phải làm sao.
"Cầm trong tay, rồi hấp thu năng lượng từ nó." Hồ Thảo Mộc hướng dẫn cậu em trai ngốc nghếch cách sử dụng tinh hạch, đồng thời giải thích công dụng của nó.
Hồ Hạ Hạ nghe xong thì phấn khích tột độ, nhìn đám tang thi dưới nước mà thấy thân thiết lạ lùng.
Nhưng cậu không dám bắt chước Lý Phái Bạch và nhóm của cô, trực tiếp dùng cách...???
Hất tang thi lên không trung?!
Ba người nhóm Lý Phái Bạch đang phối hợp săn tinh hạch cấp cao. Lôi Đình phóng điện dưới nước, Tôn Miểu dùng dây leo trói gọn đám tang thi, còn Lý Phái Bạch thì tạm thời thu hết chúng vào không gian.