Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 281



 

Nghe vậy, Quan Nghiêu và Thần Trộm đồng loạt đưa mắt nhìn Lý Phái Bạch và những người khác, ý tứ rõ mồn một: Bị "xử" hết rồi còn đâu.

 

"Trước kia thì biết, giờ thì... không." Lý Phái Bạch đáp lại với vẻ mặt tỉnh bơ. Người c.h.ế.t rồi thì làm sao mà biến ra được, chi bằng đi tìm ở các căn cứ khác, "mượn" tạm vài người. Biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn mà.

 

"Hả? Mọi người biết thật à?" Nét mặt Lý Diệu Trăn trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

 

"Trước kia thì biết, giờ thì không." Trầm Mặc đẩy gọng kính, lặp lại y nguyên.

 

"Trước kia thì biết, giờ thì không." Hứa Diệp xoa xoa mũi, hùa theo.

 

"Trước kia thì biết, giờ thì không." Roy cũng thản nhiên đáp lại mà chẳng hề có chút gánh nặng tâm lý nào.

 

"Hàng chục nhà nghiên cứu bị bọn họ 'xử' đẹp, đến cái xác cũng chẳng còn." Quan Nghiêu ngoáy ngoáy tai, đưa ra kết luận cuối cùng.

 

"Hả? Bị 'xử' hết rồi á? Không chừa một ai?" Vẻ mặt Lý Diệu Trăn trở nên vô cùng vi diệu, không biết nên đ.á.n.h giá bọn họ thế nào. Đúng là có bệnh thật, người bình thường ai lại làm ra loại chuyện này.

 

"Ừ, 'xử' hết rồi," Lý Phái Bạch kéo vành nón xuống, đưa ra một tối kiến, "Cô đi 'Thuyền cỏ mượn tên' đi! Gần đây Căn cứ Chuột Sơn có nhà nghiên cứu, xa nhất là Căn cứ Thanh Long cũng có, Căn cứ Hầu Sơn cách đây không xa cũng có dự trữ đấy."

 

Có gan làm giàu thì no bụng, nhát gan thì c.h.ế.t đói. Những thứ này đều là tài nguyên, cướp được thì là của mình.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Cô... không phải định bảo tôi đi cướp nhà nghiên cứu của các căn cứ khác chứ? Đây đâu phải vấn đề đạo đức, mà là... khó nhằn lắm đấy!"

 

Lý Diệu Trăn thì chẳng màng đến mấy cái gọi là phẩm chất đạo đức cao đẹp, vấn đề chính là làm sao để thâm nhập vào các căn cứ khác, tìm ra nhà nghiên cứu, rồi lại còn phải mang họ ra ngoài một cách sống sót.

 

"Các cô cũng có thể ghé qua các trường đại học xem sao. Ở đó có phòng thí nghiệm, nếu không tìm thấy người thì ít ra cũng khênh được máy móc về."

 

Nhắc đến chuyện này, Lý Phái Bạch càng muốn đi dạo quanh các căn cứ khác. Nhưng không phải bây giờ, hiện tại cô đang dư dả vật tư, chẳng việc gì phải chuốc lấy cực khổ.

 

Thôi thì đợi lúc đi làm nhiệm vụ, tiện thể ghé qua xem sao.

 

"Được rồi, tôi sẽ suy nghĩ thêm," Lý Diệu Trăn đột nhiên nhớ tới căn nhà mà Tôn Miểu đang ở, liền chuyển chủ đề, "Tôn Miểu, căn nhà cô đang ở cô có định mua lại không? Tôi có thể giảm giá cho cô, hai ngàn tinh hạch bậc 3."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không mua," Tôn Miểu cười tươi rói, dùng cái giọng điệu ngọt ngào, nũng nịu nói: "Hôm nay em sẽ dọn về chỗ ở cũ nha, căn nhà kia chị cứ tùy ý xử lý."

 

"Biệt thự số 6 à?" Lý Phái Bạch sực nhớ ra, căn biệt thự trên đỉnh núi đó dường như trước đây Tôn Miểu không thể kiểm soát được chất độc trên người nên mới phải dọn ra ngoài, chiếm trọn cả một ngọn núi.

 

Trầm Mặc nghe thấy vậy, liếc nhìn Hứa Diệp một cái, khóe miệng không giấu nổi nụ cười: "Miểu Nhi, em dọn về rồi, anh sẽ dọn sang biệt thự số 8 ở."

 

"Ai cho phép anh dọn đến nhà tôi? Tôi không đồng ý." Hứa Diệp nhắm mắt phản đối.

 

"Không được, buổi tối không được trò chuyện với cậu vài câu, tôi ngủ không yên giấc." Chữ "tôi cố ý đấy" gần như được viết rành rành trên mặt Trầm Mặc.

 

"Cút!" Hứa Diệp bực bội hích tay đẩy Trầm Mặc ra, rồi mệt mỏi hỏi mấy người có dị năng không gian: "Vật tư của chúng ta chia thế nào đây?"

 

"Các cậu muốn điểm tích lũy hay vật tư? Tôi thu thập vật tư tạp nham lắm." Lý Phái Bạch tuy đã phân loại sẵn cho bọn họ, nhưng quả thực không biết phải giao cho họ bằng cách nào, xém chút nữa thì cô cạy luôn cả sàn nhà lên rồi. "Chăn mền các thứ tôi có thể giao tận nơi cho các cậu."

 

"Được, những thứ khác quy đổi thành điểm tích lũy rồi đưa cho bọn tôi là được!" Hứa Diệp cũng không khách sáo, hợp tác với nhau nhiều lần, sự tin tưởng cơ bản giữa bọn họ vẫn có thừa.

 

"Chỗ tôi toàn t.h.u.ố.c men và một ít vật tư y tế," nói đoạn, Roy lấy ra hai đống lớn, chỉ vào một đống bảo: "Người anh em, cậu thu đống này đi, phần của các cậu đấy."

 

Phần còn lại đương nhiên là của căn cứ.

 

Còn khu biệt thự của bọn họ, đến lúc đó phải đi một chuyến giao tận cửa, dù sao cũng là hàng xóm láng giềng. Lại còn phải nhờ Hứa Diệp chỉ giáo thêm kiến thức về v.ũ k.h.í nóng, chắc phải chạy qua chạy lại vài vòng.

 

"Khu giao dịch bên kia chúng ta có nên thuê người không? Dạo này làm ăn cũng khấm khá."

 

Hứa Diệp nhớ lại mấy đơn đặt hàng gần đây, vì không có ai trông sạp nên làm xong anh chàng cũng lười mang ra giao dịch.

 

"Hay là các cậu cứ thuê luôn một cái cửa hàng đi." Lý Diệu Trăn lạnh nhạt nhắc nhở. Chưa thấy ai keo kiệt như mấy người này, trông chẳng giống những kẻ thiếu tinh hạch chút nào.

 

"Vậy thì mỗi người chúng ta tự thuê người đi!" Lý Phái Bạch ngẫm nghĩ, sạp hàng không mất phí, vẫn cần người chạy vặt.