Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 29



 

Lý Phái Bạch đứng trong phòng, quan sát không gian đơn sơ đến t.h.ả.m hại. Chỉ có vài quyển sách, một chiếc đèn bàn, đến một cái laptop cũng chẳng có.

 

Cũng chính vì khung cảnh bần hàn này mà cô từng lầm tưởng đứa em trai này sống khổ sở y như mình, nên cô liều mạng kiếm tiền, chỉ mong kéo hắn thoát khỏi cái hố xí của gia đình này.

 

Thậm chí đến tận mạt thế, cô vẫn dốc lòng bảo vệ hắn. Đáng tiếc nó lại là con sói mắt trắng, thôi thì tiễn nó đi đầu t.h.a.i sớm cho rảnh nợ.

 

Lý Phái Bạch quay lưng về phía Tần Bình Bình, đưa tay tháo mũ, dùng khăn tẩy trang lau lớp ngụy trang trên mặt. Cái dáng vẻ khúm núm bần tiện cũng biến mất, cô đứng thẳng người, từ từ quay lại, dùng đôi mắt vô hồn lạnh lẽo nhìn mụ ta chằm chằm.

 

Tần Bình Bình giật thót mình, hoảng sợ lùi lại hai bước: "Mày... mày..."

 

Vừa định há miệng kêu lên, Lý Phái Bạch đã lao tới như một tia chớp, bịt c.h.ặ.t miệng mụ lại.

 

"Bất ngờ lắm đúng không, người mẹ kính yêu của tôi? Có phải bà định hỏi Lý Diệu Tổ đi đâu rồi không? Hả!"

 

Lý Phái Bạch cười một nụ cười rạng rỡ, giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương.

 

"Tôi g.i.ế.c nó rồi. Nhưng bà cũng đừng đau lòng quá, tôi sẽ tiễn bà đi đoàn tụ với nó ngay đây."

 

Tần Bình Bình sợ vỡ mật, nước mắt nước mũi tuôn ra giàn giụa, đầu lắc nguầy nguậy cầu xin cô nương tay.

 

"Bà còn trăng trối gì không?" Lý Phái Bạch dịu dàng hỏi, tay từ miệng dần dần trượt xuống siết c.h.ặ.t lấy cổ mụ.

 

"Mẹ có tiền, mẹ cho con tiền, đừng g.i.ế.c mẹ, đừng g.i.ế.c mẹ. Chiêu Đệ, à không, Phái Bạch, đừng g.i.ế.c mẹ, từ nay mẹ thề không chơi c.ờ b.ạ.c nữa."

 

Tần Bình Bình sợ đái ra quần, người mềm nhũn như cọng b.ún, lớp trang điểm dày cộp nhòe nhoẹt hết cả ra, mái tóc b.úi rối bời bù xù.

 

"Hơ hơ, bà mà có tiền á? Bà đang kể truyện hài đấy à? Chẳng phải bà đang nợ mấy chục vạn, sắp bị người ta c.h.ặ.t c.h.â.n c.h.ặ.t t.a.y sao?" Nụ cười trên môi Lý Phái Bạch không hề tắt, lực bóp trên tay cô lại tăng thêm vài phần.

 

"Không, không, không, mẹ làm thế là vì tương lai của các con thôi, mẹ muốn tích cóp tiền cho các con. 500 vạn, mẹ để dành được 500 vạn, tính để làm hồi môn cho con đi lấy chồng... khụ khụ khụ..."

 

Tần Bình Bình tuôn hết mọi thứ ra. Mụ cảm nhận được sát khí thật sự từ Lý Phái Bạch. Con điên này định g.i.ế.c mụ, còn Diệu Tổ... có lẽ thật sự đã...

 

Không được, tuyệt đối không thể c.h.ế.t. Mụ phải bắt con tiện nhân này đền mạng cho con trai mụ.

 

Lý Phái Bạch lập tức hiểu rõ ẩn ý trong những lời đó. Cái gì mà c.ờ b.ạ.c, cái gì mà nợ nần, tất cả chỉ là vở kịch để bòn rút tiền của cô nhằm vỗ béo cho Lý Diệu Tổ mà thôi.

 

Nhưng thằng ngu Lý Diệu Tổ đâu có hiểu. Nó thật sự coi người mẹ móc ruột gan ra vì nó này là một nỗi nhục nhã.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi cô càng trở nên rạng rỡ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Tại sao? Tôi chỉ cần một lý do thôi, tôi sẽ cho bà c.h.ế.t nhanh gọn."

 

Mười năm mạt thế cạn kiệt tình người, cô đã chẳng còn khát khao hơi ấm gia đình. Thứ cô quan tâm duy nhất là sự sống sót và nhu yếu phẩm.

 

Bây giờ, cô chỉ cần một câu trả lời.

 

"Đừng g.i.ế.c mẹ, đừng g.i.ế.c mẹ, mẹ có tiền, trong tủ đầu giường ấy, tiền của con ở hết trong đó, mẹ chưa tiêu một đồng nào."

 

Tần Bình Bình liên tục van xin. Mụ cảm thấy không thở nổi nữa, sinh mệnh đang dần lìa khỏi xác.

 

Giữa lúc tưởng như vô phương cứu chữa, mụ chợt nghe thấy tiếng còi cảnh sát loáng thoáng từ xa. Đôi mắt Tần Bình Bình bỗng lóe lên tia hy vọng.

 

Lý Phái Bạch dồn lực, chuẩn bị vặn gãy cổ mụ ta để nhanh ch.óng tẩu thoát.

 

"Đừng, con không phải... con đẻ của mẹ... đừng g.i.ế.c mẹ... mẹ sẽ nói cho con biết cha mẹ ruột của con là ai..."

 

Tần Bình Bình cố gắng câu giờ. Chắc chắn cảnh sát đang đến bắt con ranh này, chỉ cần cầm chân được nó, mụ sẽ sống sót.

 

Lý Phái Bạch khinh bỉ hừ lạnh. "Rắc" một tiếng, cổ mụ ta bị không gian bẻ nát.

 

Nhìn cái xác đổ gục dưới đất, Lý Phái Bạch kích hoạt dị năng thời gian: thối rữa, phân hủy, tan chảy...

 

Đến đây, Lý Phái Bạch cảm thấy dị năng cạn kiệt nhanh ch.óng, vội vàng ngưng lại.

 

Quả không hổ danh là dị năng biến thái nhất trong các hệ dị năng đặc thù, tiêu hao quá khủng khiếp.

 

Tuy nhiên, khi sử dụng trong không gian của chính cô thì năng lượng lại không bị bòn rút nhiều đến vậy.

 

Nghĩ đoạn, cô giật tung ga trải giường phủ lên cái xác biến dạng kia rồi dùng không gian nén c.h.ặ.t lại. Bước sang phòng của Tần Bình Bình, cô lục tung tủ quần áo và tìm thấy một chiếc thẻ ngân hàng cùng một chiếc hộp.

 

Không kịp mở ra xem, cô quăng tất cả vào không gian. Nghe tiếng bước chân rầm rập chạy lên lầu càng lúc càng gần, cô vung hai lưỡi đao không gian c.h.é.m vỡ cửa sổ rồi nhảy vọt ra ngoài thoát thân.

 

Khi An Nghị dẫn người xông vào, căn phòng trống không, mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc đã át đi cái thứ mùi t.ử thi tởm lợm để lại.